Khát vọng "Mãi mãi tuổi 20"
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – Khát vọng "Mãi mãi tuổi hai mươi" giữa mùa hè rực lửa
Giữa bối cảnh khốc liệt của mùa hè năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị oằn mình dưới hàng ngàn tấn bom đạn, có một chàng sinh viên Tổng hợp Văn Hà Nội đã mang theo cả một tâm hồn lãng mạn vào nơi cửa tử. Đó là liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – người thanh niên đã để lại cho thế hệ sau một bức tượng đài bằng chữ mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi".
Chàng trai ấy đại diện cho một thế hệ "xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Ở độ tuổi đẹp nhất của đời người – thời điểm của những rung động đầu đời với cô bạn gái Như Anh, của những hoài bão về một tương lai xán lạn trên giảng đường – anh đã chọn khoác lên mình màu xanh áo lính. Trong chiếc ba lô trĩu nặng hành quân vượt Trường Sơn, Nguyễn Văn Thạc không chỉ mang theo súng đạn, mà còn mang theo những vần thơ, những cuốn sổ nhật ký chi chít chữ. Đó là phần "Hoa" thuần khiết, trong trẻo nhất của tuổi trẻ mà anh cố gắng gìn giữ giữa sự tàn khốc của chiến tranh.
Nhưng chiến trường không phải là trang thơ, mà là "Lửa" trần trụi và tàn nhẫn. Tại chảo lửa Thành cổ Quảng Trị – nơi được mệnh danh là "cối xay thịt người", sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trong những dòng nhật ký viết vội dưới giao hào ngập nước và mùi thuốc súng, người ta vẫn thấy ở Nguyễn Văn Thạc một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng, một tình yêu tha thiết với vẻ đẹp của quê hương, dù bùn đất có lấm lem hay đạn bom có gầm rú.
Ngày 26 tháng 8 năm 1972, giữa trận chiến ác liệt bảo vệ Thành cổ, Nguyễn Văn Thạc trúng đạn pháo của địch. Anh ngã xuống bên đài vô tuyến điện khi dòng máu thanh xuân mới tuôn chảy được hai mươi năm. Lời dặn dò cuối cùng của anh với đồng đội không phải là sự sợ hãi trước cái chết, mà là một sự thanh thản đến nghẹn lòng: "Chỉ tiếc là không còn chiến đấu được nữa... Bắt tay tôi đi, cho tôi gửi lời chào mọi người..."
Nguyễn Văn Thạc hy sinh, nhưng cuốn nhật ký của anh đã trở thành ngọn lửa âm ỉ cháy xuyên qua thời gian. Câu chuyện của anh là minh chứng bi tráng nhất cho một "Thời hoa lửa" – nơi những đóa hoa trí thức, mộng mơ đã tự nguyện lao vào biển lửa, lấy máu xương mình làm viên gạch lót đường cho đoàn quân tiến về ngày hòa bình. Anh đã ra đi, để tuổi hai mươi của mình được nằm lại vĩnh viễn với Tổ quốc.


