KHÁT VỌNG SỐNG TRÊN CAO ĐIỂM THỊ THỊ
KHÁT VỌNG SỐNG TRÊN CAO ĐIỂM THỊ THỊ
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ quân y Nguyễn Ngọc Anh (Chiến trường Thừa Thiên - Huế)
"Mùa hè năm 1968, trạm phẫu thuật tiền phương của chúng tôi đóng dưới chân cao điểm Thị Thị (Huế) luôn trong tình trạng quá tải. Sức ép từ các trận bom B-52 khiến mặt đất rung chuyển liên hồi, bụi đất và khói thuốc súng len lỏi vào từng khe hở của căn hầm phẫu thuật.
Tôi không bao giờ quên một bệnh nhân đặc biệt – người chiến sĩ tên Hùng, bị thương nặng do mảnh bom găm vào ổ bụng. Khi được khênh vào hầm, ruột của anh đã sa ra ngoài, mạch đập rất yếu, huyết áp gần như bằng không. Trong điều kiện thiếu thốn mọi phương tiện hồi sức, cơ hội sống sót của Hùng chỉ còn tính bằng phần trăm rất nhỏ. Khi tôi chuẩn bị tiến hành khâu rửa, Hùng chợt tỉnh lại, tay anh nắm chặt lấy gấu áo blouse đẫm máu của tôi.
Anh dùng chút tàn lực xé rách khoảng không, thầm thì: 'Bác sĩ ơi... cứu em với... vợ em mới sinh con... em chưa được nhìn mặt con...'. Ánh mắt anh lúc đó không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là một khát vọng sống mãnh liệt, một tình yêu gia đình cháy bỏng xé tâm can. Câu nói ấy như một mệnh lệnh thiêng liêng lay động trái tim tôi.
Chúng tôi bước vào ca mổ kéo dài suốt 5 tiếng đồng hồ tranh chấp từng giây với tử thần. Tôi phải dùng tay giữ chặt các mạch máu lớn trong khi đồng nghiệp khâu nối từng đoạn ruột dưới ánh đèn bão tù mù. Kỳ tích đã xảy ra, Hùng đã qua khỏi cơn nguy kịch. Sau ngày giải phóng, Hùng đã dắt đứa con trai – đứa bé ngày ấy anh hằng khao khát gặp mặt – đến thăm tôi. Nhìn hai cha con rạng rỡ tiếng cười, tôi hiểu rằng khát vọng sống thời hoa lửa chính là liều thuốc tiên nghiệm chiến thắng mọi nghịch cảnh."



