Khát vọng thái bình và triết lý "Trả gươm" của vị minh quân
Truyền thuyết Hồ Gươm không chỉ là một câu chuyện cổ tích đẹp, mà là một biểu tượng chính trị - văn hóa sâu sắc gắn liền với tên tuổi Lê Lợi. Hình ảnh vị vua đứng trên thuyền rồng hoàn gươm cho Rùa Vàng sau ngày đại thắng chính là thông điệp rõ ràng nhất về khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam. Thanh gươm thần "Thuận Thiên" mang sức mạnh của trời đất đã giúp Lê Lợi dẹp loạn, nhưng ông không hề để mình bị lụy vào vũ lực.
Trong cảm nhận của hậu thế, hành động trả gươm thể hiện một sự tỉnh táo và khiêm nhường vĩ đại. Sau khi giành được vương quyền, Lê Lợi không xây dựng hình ảnh một vị vua độc tài dựa trên binh đao. Ông thấu hiểu nỗi khổ của nhân dân sau mười năm binh hỏa nên việc đầu tiên ông làm là "cởi giáp về vườn", tập trung vào việc kiến thiết quốc gia, chấn hưng giáo dục và luật pháp. Thanh gươm thần cần được trả lại cho biển cả vì từ nay dân tộc sẽ dùng "ngòi bút" và "lưỡi cày" để xây dựng tương lai, chứ không cần dùng đến "lưỡi gươm" để trị quốc.
Triết lý trả gươm của Lê Lợi nhắc nhở chúng ta về mục đích thực sự của mọi cuộc đấu tranh: chiến đấu không phải để tôn thờ chiến tranh, mà để chấm dứt chiến tranh. Lê Lợi hiện lên trong tâm trí em không phải với tư thế của một chiến binh đang hăng máu, mà là hình ảnh một vị vua hiền đức đang nhìn về phía chân trời thái bình. Đó là vẻ đẹp của một người anh hùng biết buông bỏ vũ khí đúng lúc để cầm lấy vận mệnh dân tộc bằng đôi bàn tay kiến tạo. Chính sự khôn ngoan và lòng yêu chuộng hòa bình ấy đã giúp triều đại Hậu Lê trở thành một trong những triều đại phát triển rực rỡ nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam.


