Khát Vọng Tuổi Đôi Mươi: Ngọn Lửa Thanh Xuân Bất Tử
Tôi đứng giữa giảng đường hiện đại, lật mở những trang sử kiên cường của thế hệ đi trước. Đó là "thời hoa lửa" — thời kỳ thanh xuân của một thế hệ sinh viên được viết bằng máu và lý tưởng. Ở tuổi mười tám, đôi mươi như tôi, họ đã dũng cảm gác lại bút nghiên để chọn lấy cây súng. Không một chút đắn đo, họ mang cả giảng đường, cả hoài bão khoa học vào lòng chiến hào rực lửa. Mũ tai bèo trên đầu, ba lô cóc trên vai, họ băng qua mưa bom bão đạn với nụ cười ngạo nghễ. Những chàng trai, cô gái đôi mươi ngày ấy đã biến tình yêu đôi lứa thành tình yêu Tổ quốc vĩ đại.
Tiếng bom đạn đã tắt, nhưng tiếng vang từ những cuốn nhật ký thời chiến vẫn làm tôi chấn động. Anh Nguyễn Văn Thạc, chị Đặng Thùy Trâm đã sống và hy sinh đầy kiêu hãnh như những đóa hoa lửa. Họ không ngã xuống trong bi lụy, họ ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất, từng bầu trời xanh cho hậu thế. Máu của họ thấm vào lòng đất, xương của họ gửi lại dòng sông Thạch Hãn và Ngã ba Đồng Lộc anh hùng. Nhìn lại thế hệ mình, tôi nhận ra những áp lực, lo toan của sinh viên năm nhất bỗng trở nên nhỏ bé. Hòa bình tôi đang có, giảng đường tôi đang ngồi chính là ước mơ cháy bỏng cả đời của họ.
Là một sinh viên năm nhất, tôi hiểu rằng ngọn lửa anh hùng ấy chưa bao giờ và không bao giờ tắt. Nó đã chuyển hóa thành khát vọng cống hiến, thành ý chí kiên cường của thế hệ trẻ hôm nay. Chúng tôi không còn phải ra trận, nhưng chúng tôi có những "chiến trường" tri thức và công nghệ mới. Sự lười biếng, ích kỷ và sống hoài phí chính là những kẻ thù mà chúng tôi phải kiên quyết đánh bại. Tôi quyết tâm mang tinh thần tiến công của "thời hoa lửa" vào từng bài học, từng chiến dịch tình nguyện. Thanh xuân của tôi sẽ là sự tiếp nối mạnh mẽ, xứng đáng với máu và hoa của một thời kỳ bất tử.



