Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHẨU ĐỘI TRƯỞNG ĐKZ GIỮ VỮNG TRẬN ĐỊA GIỮA LÒNG ĐIỆN BIÊN

Trần Đình Hùng sinh năm 1931, quê ở Cảnh Thụy, Yên Dũng, Bắc Giang. Tháng 7-1950, ông nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 36, Đại đoàn 308. Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông cùng đơn vị tham gia nhiều chiến dịch lớn ở Bắc Bộ. Qua từng trận đánh, người chiến sĩ pháo binh ngày càng trưởng thành, đặc biệt nổi bật ở khả năng bám trận địa, bình tĩnh xử trí tình huống và sử dụng pháo chính xác.

Lào Cai16/09/2026Đoàn cơ sở xã Krông Pắc (Xã Krông Pắc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, giữa những trận địa ngập khói lửa, có những người lính đã chiến đấu bằng lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và cả những sáng kiến rất giản dị. Họ không có trong tay những vũ khí hiện đại, nhiều khi chỉ với một khẩu pháo, vài người đồng đội và một ý chí quyết tâm giữ trận địa đến cùng. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Đình Hùng là một người lính như thế. Với khẩu pháo ĐKZ, ông đã cùng đồng đội lập nên những chiến công đáng nhớ tại các cứ điểm 106, 311B và 206, góp phần vào thắng lợi của quân đội ta ở Điện Biên Phủ.

Trần Đình Hùng sinh năm 1931, quê ở Cảnh Thụy, Yên Dũng, Bắc Giang. Tháng 7-1950, ông nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 36, Đại đoàn 308. Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông cùng đơn vị tham gia nhiều chiến dịch lớn ở Bắc Bộ. Qua từng trận đánh, người chiến sĩ pháo binh ngày càng trưởng thành, đặc biệt nổi bật ở khả năng bám trận địa, bình tĩnh xử trí tình huống và sử dụng pháo chính xác.

Khẩu pháo ĐKZ mà Trần Đình Hùng sử dụng vốn là chiến lợi phẩm quân ta thu được trong Chiến dịch Tây Bắc năm 1952. Đó không phải là một vũ khí quá lớn, nhưng trong tay những người lính biết sử dụng nó, khẩu pháo trở thành một hỏa lực quan trọng trên chiến trường. Trần Đình Hùng được giao làm trung đội trưởng pháo ĐKZ. Ông luôn cùng anh em bám sát trận địa, tìm cách đưa hỏa lực đến những nơi khó khăn nhất.

Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, khẩu đội ĐKZ của Trần Đình Hùng được giao nhiệm vụ phòng ngự tại cứ điểm 106 cùng khoảng 20 chiến sĩ bộ binh. Lực lượng không đông, trong khi đối phương có máy bay, pháo binh và bộ binh yểm trợ. Trước một trận đánh lớn, sự chênh lệch về lực lượng dễ khiến con người lo lắng. Nhưng Trần Đình Hùng không để sự lo lắng ấy lan sang đồng đội.

Ông đi nhặt được 40 quả lựu đạn của quân địch rồi phân phát cho anh em, đồng thời động viên mọi người tiếp tục giữ vững trận địa. Hành động ấy tuy giản dị nhưng có ý nghĩa lớn. Trong chiến tranh, tinh thần của người chỉ huy nhiều khi có thể trở thành điểm tựa cho cả đơn vị. Khi người chỉ huy vẫn bình tĩnh, chiến sĩ sẽ có thêm niềm tin để chiến đấu.

Rồi trận đánh bắt đầu.

Một tiểu đoàn địch có máy bay và pháo binh yểm trợ tiến công vào trận địa. Đạn pháo dội xuống dữ dội. Khẩu ĐKZ vẫn phải tiếp tục nhả đạn. Nhưng trong lúc chiến đấu, kính ngắm của khẩu pháo bị đạn pháo địch làm hỏng. Đó là một tình huống hết sức nguy hiểm, bởi pháo mất kính ngắm sẽ rất khó xác định chính xác mục tiêu.

Trước tình thế ấy, Trần Đình Hùng không hoảng loạn. Ông trực tiếp ngắm qua nòng pháo rồi hô cho xạ thủ khai hỏa. Phát đạn đầu tiên đã đánh trúng giữa đội hình địch. Những lần quân địch xung phong tiếp theo, khẩu ĐKZ lại được điều chỉnh để bắn chính xác, gây thương vong cho đối phương.

Không thể tiến lên bằng bộ binh, quân địch chuyển sang dùng pháo binh bắn dữ dội vào trận địa. Những người lính trong khẩu đội lần lượt bị thương vong. Trận địa ngày càng trở nên trống vắng, nhưng Trần Đình Hùng vẫn không rời vị trí.

Khi những người đồng đội không còn đủ sức chiến đấu, ông đặt nòng pháo lên miệng chiến hào và tiếp tục bắn. Trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt ấy, người khẩu đội trưởng gần như một mình giữ lấy khẩu pháo, quyết tâm không để trận địa bị đánh chiếm.

Kết thúc trận đánh, khẩu đội ĐKZ do Trần Đình Hùng chỉ huy đã bắn diệt tại chỗ 40 tên địch và phá hủy một khẩu súng cối 81mm. Con số ấy cho thấy sức chiến đấu mạnh mẽ của một khẩu đội nhỏ bé giữa trận địa đầy bom đạn.

Nhưng câu chuyện về Trần Đình Hùng chưa dừng lại ở cứ điểm 106.

Trong một trận đánh tại vị trí 311B, chân súng ĐKZ bị hỏng. Khẩu pháo vốn đã khó di chuyển nay càng trở nên nặng nề. Nếu không đưa được pháo lên vị trí thuận lợi, hỏa lực của đơn vị sẽ gặp nhiều hạn chế. Trong lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt, Trần Đình Hùng đã lấy vải bạt lót nòng súng, rồi vác khẩu pháo lên vai, bò lên bờ hào để đồng đội tiếp tục bắn vào các hỏa điểm của địch.

Giữa tiếng súng và những đợt pháo kích, ông bị thương vào đầu và tay. Nhưng ông vẫn cố gắng chịu đựng, chờ đồng đội bắn diệt được hỏa điểm của đối phương rồi mới chịu băng bó.

Hình ảnh ấy nói lên một điều rất giản dị nhưng sâu sắc về người lính Điện Biên: khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, họ chưa nghĩ đến việc chăm sóc vết thương của mình. Không phải họ không biết đau, mà bởi trong khoảnh khắc ấy, nhiệm vụ bảo vệ đồng đội và giữ trận địa được đặt lên trước sự an toàn của bản thân.

Trong những ngày chiến đấu tại Điện Biên Phủ, Trần Đình Hùng còn tham gia chiến đấu tại cứ điểm 206, khu vực quan trọng ở phía Bắc sân bay Mường Thanh. Những trận đánh ở đây diễn ra quyết liệt bởi quân Pháp tìm mọi cách bảo vệ sân bay và các vị trí phòng thủ xung quanh. Khẩu ĐKZ của ông tiếp tục phát huy hiệu quả, góp phần cùng bộ binh đánh bật những đợt tiến công của đối phương.

Điều đáng quý ở Trần Đình Hùng không chỉ là những phát đạn chính xác hay những lần vượt qua hiểm nguy. Ông còn là một cán bộ gần gũi, luôn quan tâm và dìu dắt đồng đội. Trong chiến đấu cũng như trong công tác, ông luôn tìm cách tạo điều kiện để anh em hoàn thành nhiệm vụ và lập công. Bởi vậy, sự dũng cảm của ông không chỉ thể hiện ở việc đối mặt với quân thù mà còn thể hiện trong trách nhiệm đối với những người cùng chiến hào.

Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, những đóng góp của Trần Đình Hùng được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng. Ông được tặng Huân chương Quân công hạng Ba, hai Huân chương Chiến công hạng Nhì, một Huân chương Chiến công hạng Ba và nhiều lần được tuyên dương là chiến sĩ thi đua của Đại đoàn 308. Ngày 7-5-1956, đúng hai năm sau ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ, ông được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhìn lại câu chuyện của Trần Đình Hùng, ta càng hiểu vì sao những khẩu pháo và trận địa năm xưa đã trở thành một phần ký ức không thể quên của Điện Biên Phủ. Một khẩu ĐKZ mất kính ngắm vẫn có thể tiếp tục chiến đấu. Một khẩu pháo hỏng chân vẫn được đưa lên trận địa. Một người lính bị thương vẫn cố gắng giữ vị trí cho đến khi đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.

Đó không phải là những điều được tạo nên bởi sức mạnh của vũ khí, mà trước hết được tạo nên bởi lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và ý chí của con người.

Hơn bảy mươi năm đã đi qua kể từ ngày lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát. Những người lính năm xưa phần lớn đã trở thành người của lịch sử. Nhưng câu chuyện về Trần Đình Hùng vẫn nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng mỗi thời đại đều cần những con người biết sống có trách nhiệm, biết vượt qua khó khăn và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn