KHẨU HIỆU BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO: ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VIẾT XUÂN
Trong những ngày đầu đế quốc Mỹ leo thang mở cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc, bầu trời miền Tây Quảng Bình đã trở thành vùng lửa đạn vô cùng khốc liệt. Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong trận đụng độ đẫm máu với tốp máy bay phản lực Mỹ tại Cha Lo (Mường Tùng), Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội Nguyễn Viết Xuân đã kiên cường chỉ huy trận địa pháo cao xạ 37mm. Dù bị đạn máy bay địch bắn gãy nát đùi phải và bả vai, máu chảy đầm đìa, ông vẫn kiên quyết không rời vị trí. Cột chặt chân bị thương vào chân pháo, ông cất tiếng hô đanh thép làm rung chuyển cả không gian: "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy không chỉ dập tắt nỗi sợ hãi, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đợt pháo thủ đánh tan tốp máy bay địch mà còn trở thành mệnh lệnh tiến công bất tử của cả một thế hệ chiến sĩ trên bầu trời Tổ quốc.
1. Từ cậu bé chăn trâu nghèo đến người Chính trị viên pháo cao xạ (1933 – 1952)
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng quê Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Mồ côi cha từ khi mới 7 tuổi, cậu bé Xuân phải đi chăn trâu, ở đợ cho địa chủ để lấy miếng ăn giúp mẹ nuôi các em. Cuộc sống nhọc nhằn đã rèn luyện cho anh đức tính chịu thương chịu khó, giàu tình yêu thương và chí khí quật cường.
Năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, Nguyễn Viết Xuân trốn gia đình gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, được phân công về lực lượng pháo cao xạ.
Trong trận chiến Điện Biên Phủ năm 1954, anh đã cùng đồng đội kéo pháo vào chiến trường, kiên cường bắn rơi nhiều máy bay tiếp tế của Pháp. Sau hòa bình lập lại năm 1954, nhờ năng lực công tác xuất sắc và tinh thần gương mẫu, anh được cử đi học trường sĩ quan và được bổ nhiệm làm Chính trị viên Đại đội 3 (Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ).
2. Cánh cửa phía Tây Quảng Bình và trận không chiến ngày 18/11/1964
Cuối năm 1964, lấy cớ "Sự kiện Vịnh Bắc Bộ", đế quốc Mỹ bắt đầu dùng không quân bắn phá miền Bắc Việt Nam nhằm ngăn chặn sự tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Trọng điểm Cha Lo – Mường Tùng (huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Ngãi / Quảng Bình) nằm trên tuyến đường 12B là con đường chiến lược nối hậu phương với Tây Trường Sơn.
Đại đội 3 pháo cao xạ do Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên nhận nhiệm vụ chốt giữ đỉnh đồi Mường Tùng để bảo vệ trọng điểm giao thông này.
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964: Một tốp máy bay phản lực hiện đại F-100 và F-105 của Mỹ bất ngờ lao vào trận địa Đại đội 3, trút hàng loạt bom phá, bom phát quang và bắn đạn 20mm dữ dội hòng dập tắt các mâm pháo của ta.
Mặt đất rung chuyển, khói bom đen kịt bao trùm toàn bộ trận địa. Với tư cách là Bí thư Chi bộ, Chính trị viên Đại đội, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng trên gờ hầm pháo, tay cầm chiếc còi chỉ huy, đàng hoàng theo dõi chuyển động của máy bay địch để phát lệnh mở lửa.
3. Lời hô bất tử: "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"
Trong đợt oanh tạc thứ ba, một quả bom rơi sát khẩu pháo số 3 làm công sự bị sạt lở, nhiều chiến sĩ pháo thủ bị thương. Ngay lúc đó, một tràng đạn 20mm từ máy bay địch quét qua mâm pháo.
Một viên đạn mảnh lớn đã găm trúng đùi phải của Nguyễn Viết Xuân, đập gãy nát xương đùi, máu chảy ra xối xả. Đồng đội lao đến định đưa ông xuống hầm cấp cứu, nhưng ông kiên quyết từ chối:
"Tôi chưa chết, vị trí của tôi ở đây! Không được rời mâm pháo!"
Ông lấy dây lưng kẹp chặt vết thương để cầm máu, rồi nhờ đồng đội buộc cọc cố định phần chân gãy vào chân đế pháo cao xạ để không bị ngã.
Đúng lúc đó, máy bay địch lại nhào xuống cắt bom, không khí trận địa vô cùng căng thẳng. Giữa tiếng gầm rống của động cơ phản lực và tiếng nổ rung chuyển đất trời, Nguyễn Viết Xuân dồn toàn bộ sức lực còn lại, tay chỉ thẳng về phía máy bay địch, cất tiếng hô dõng dạc, vang dội toàn trận địa:
"NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"
Lời hô đanh thép như một mệnh lệnh từ trái tim đã thổi ngọn lửa chiến đấu bùng cháy dữ dội trong lòng toàn thể pháo thủ. Từ các khẩu đội, tiếng pháo 37mm đồng loạt nổ giòn giã, nhắm thẳng vào đầu tốp máy bay địch. Một chiếc F-100 của Mỹ bốc cháy đùn đùn rơi xuống ngọn núi phía xa.
Trận đánh kết thúc, quân ta bảo vệ an toàn cho đoàn xe quân sự. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng và mất máu quá nhiều, Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa Mường Tùng vào chiều cùng ngày, ở tuổi 31.
Ý NGHĨA DI SẢN BẤT TỬ
Khẩu hiệu "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã ngay lập tức trở thành ngọn cờ lệnh, khẩu hiệu thi đua bùng cháy khắp các mặt trận Phòng không - Không quân và toàn Quân đội Nhân dân Việt Nam trong suốt những năm tháng chống Mỹ.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Viết Xuân vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Hình ảnh người Chính trị viên cột chân vào hầm pháo chỉ huy đồng đội chiến đấu đến giọt máu cuối cùng mãi mãi là tượng đài bất tử về chí khí tiến công, lòng quả cảm và khí節 quật cường của con người Việt Nam trước mọi kẻ thù xâm lược.



