Bài viết

KHẨU LỆNH GIỮA LỬA ĐẠN: NGUYỄN VIẾT XUÂN

Trong những trang sử về cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những câu nói đã trở thành biểu tượng, không chỉ của một trận đánh mà của cả tinh thần dân tộc. Đối với tôi, một sinh viên năm hai đang sống trong hòa bình, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” luôn để lại ấn tượng sâu sắc. Đằng sau câu nói ấy là hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Viết Xuân, người đã hy sinh nhưng để lại một thông điệp mạnh mẽ cho nhiều thế hệ.

Phú Thọ22/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ


Trong những trang sử về cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những câu nói đã trở thành biểu tượng, không chỉ của một trận đánh mà của cả tinh thần dân tộc. Đối với tôi, một sinh viên năm hai đang sống trong hòa bình, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” luôn để lại ấn tượng sâu sắc. Đằng sau câu nói ấy là hình ảnh người chiến sĩ
Nguyễn Viết Xuân, người đã hy sinh nhưng để lại một thông điệp mạnh mẽ cho nhiều thế hệ.

 

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của anh gắn với ruộng đồng, với cuộc sống lam lũ giống như bao người dân quê Việt Nam thời ấy. Anh lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh luôn rình rập. Khi trưởng thành, anh nhập ngũ và trở thành một chiến sĩ pháo binh, mang theo khát vọng góp phần bảo vệ quê hương.

 

Trong chiến tranh, pháo binh là lực lượng quan trọng, nhưng cũng phải đối mặt với nguy hiểm lớn. Những trận địa pháo thường là mục tiêu của bom đạn, và người lính pháo binh phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Khi đọc về cuộc đời anh, tôi hiểu rằng anh không chỉ đối mặt với kẻ thù, mà còn đối mặt với nỗi sợ hãi thường trực của chiến tranh.

 

Trong một trận chiến ác liệt, khi đơn vị đang chiến đấu quyết liệt, anh bị thương nặng. Nhưng thay vì rút lui hay nghĩ đến bản thân, anh vẫn đứng lên, hô lớn khẩu lệnh: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” Câu nói ấy không chỉ là lời chỉ huy, mà là lời khích lệ tinh thần cho cả đơn vị. Nó như một luồng sức mạnh khiến đồng đội vững vàng hơn, tiếp tục chiến đấu.

 

Khi đọc đến chi tiết này, tôi nhận ra rằng đôi khi sức mạnh tinh thần còn lớn hơn cả vũ khí. Một câu nói đúng lúc có thể giúp con người vượt qua nỗi sợ, tiếp tục tiến lên. Nguyễn Viết Xuân không chỉ chiến đấu bằng súng, mà còn chiến đấu bằng tinh thần. Và chính tinh thần ấy đã giúp đơn vị giữ vững trận địa.

 

Là sinh viên sống trong thời bình, tôi chưa từng phải đối diện với chiến tranh. Những khó khăn của tôi chỉ là áp lực học tập, kỳ thi, hay nỗi lo tương lai. Nhưng khi nghĩ đến hình ảnh người lính bị thương vẫn đứng lên động viên đồng đội, tôi thấy những khó khăn của mình trở nên nhỏ bé. Câu chuyện của anh khiến tôi hiểu rằng con người có thể mạnh mẽ hơn mình tưởng, nếu có niềm tin và mục tiêu rõ ràng.

 

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là anh không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà vì tập thể. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh vẫn nghĩ đến đồng đội, đến nhiệm vụ. Điều đó cho thấy lòng dũng cảm không chỉ là đối diện với cái chết, mà còn là sự sẵn sàng đặt lợi ích chung lên trên bản thân.

 

Sau chiến tranh, câu nói của anh đã trở thành khẩu hiệu, được nhắc lại trong nhiều bài học lịch sử. Nhưng đối với tôi, điều quan trọng hơn là ý nghĩa phía sau câu nói ấy. Nó nhắc rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, con người vẫn có thể giữ vững tinh thần, nếu có niềm tin vào điều mình đang làm.

 

Ngày nay, thế hệ sinh viên chúng tôi không còn phải chiến đấu bằng súng. Nhưng chúng tôi vẫn có những “trận chiến” của riêng mình: học tập, làm việc, xây dựng tương lai. Trong những lúc khó khăn, tôi nghĩ rằng tinh thần của Nguyễn Viết Xuân vẫn có thể truyền cảm hứng. Nó nhắc rằng thay vì sợ hãi, chúng ta nên đối diện thử thách với sự kiên định.

 

Đối với tôi, anh không chỉ là một anh hùng chiến tranh, mà là biểu tượng của sức mạnh tinh thần. Hình ảnh người chiến sĩ đứng giữa lửa đạn, hô khẩu lệnh cho đồng đội, giống như một ngọn lửa truyền sức mạnh cho những người xung quanh.

 

Mỗi khi nghĩ đến anh, tôi lại tự hỏi mình đã đủ kiên trì chưa, đã đủ mạnh mẽ chưa. Và câu hỏi ấy khiến tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ để học, mà để rút ra bài học cho hiện tại.

 

Tinh thần của Nguyễn Viết Xuân, đối với tôi, giống như một lời nhắc rằng con người không chỉ chiến thắng bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng ý chí. Và tôi tin rằng, chừng nào những câu nói của anh còn được nhắc lại, chừng đó tinh thần bất khuất của dân tộc vẫn sẽ sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn