Khẩu Lệnh Trong Mưa Bom-Anh hùng Nguyễn Viết Xuân
Khẩu Lệnh Trong Mưa Bom
Trời Quảng Bình tháng 11 năm 1964 xám xịt một màu khói lửa. Trận địa pháo cao xạ đập liên hồi những đợt rung chuyển violent. Trên cao, hàng tốp máy bay Mỹ lao xuống như những con diều hâu hung tợn, trút mưa bom và đạn rốc-két nhằm xóa sổ trận địa để mở đường cho các đợt oanh kích tiếp theo.
Khói súng đặc quánh, khét lẹt. Đất đá bắn lên rào rạt. Trong tiếng gầm rống xé xé màng nhĩ của động cơ phản lực, giọng nói của người Trung đội trưởng Khẩu đội phó Nguyễn Viết Xuân vẫn vang lên đanh thép, làm điểm tựa tinh thần cho cả trận địa:
"Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"
Chính giữa trận chiến ác liệt nhất, một quả bom rơi ngay cận kề công sự. Sóng xung kích quật ngã nhiều chiến sĩ. Một mảnh đạn văng tới, xé rách đùi phải của Nguyễn Viết Xuân, máu phun ra xối xả làm đỏ thẫm cả khoảng đất dưới chân. Cơn đau dữ dội giằng xé thân xác, nhưng anh không cho phép mình gục xuống.
Nhận thấy sự lo lắng và bàng hoàng trên khuôn mặt các đồng đội trẻ, Nguyễn Viết Xuân tự tay nén chặt vết thương, dựa lưng vào thành công sự thép, gương mặt kiên định đến lạ thường.
"Tôi không sao! Tập trung vào mục tiêu!" – anh quát lớn.
Khi các y tá quân y lao tới định đưa anh về tuyến sau, Nguyễn Viết Xuân gạt tay ra: "Ưu tiên cấp cứu cho đồng đội trước! Tôi vẫn còn chỉ huy được!". Nhìn vết thương quá nặng, anh kiên quyết yêu cầu y tá dùng dao mổ cắt bỏ phần thịt nát ngay tại trận địa mà không cần thuốc tê, rồi tiếp tục kẹp chặt ống nhòm, hướng mắt lên bầu trời.
Máu vẫn tiếp tục chảy, nhưng tiếng chỉ huy của anh chưa từng đứt đoạn. Mỗi khẩu lệnh phát ra là một loạt pháo đáp trả đanh thép găm thẳng vào không trung. Dưới sự chỉ huy kiên cường của anh, toàn đơn vị đã giữ vững trận địa, bắn rơi 3 máy bay địch, bẻ gãy hoàn toàn đợt tập kích.
Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay sau khi trận đánh kết thúc vì mất máu quá nhiều. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu nói ngắn gọn "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" đã vượt qua ranh giới của một khẩu lệnh quân sự.
Nó trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn lửa thúc giục hàng triệu thanh niên Việt Nam xông lên đè bẹp mọi làn sóng bom đạn, giữ vững bầu trời và mảnh đất quê hương.



