Bài viết

KHẨU LỆNH TỪ ĐỈNH CAO ĐIỂM 1015

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHẨU LỆNH TỪ ĐỈNH CAO ĐIỂM 1015

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Khắc Tiệp (Cựu chiến binh Trung đoàn 64, Sư đoàn 320)

"Cao điểm 1015 (hay còn gọi là đồi Chác Pao) ở Tây Nguyên trong chiến dịch mùa xuân năm 1972 là một điểm chốt giữ khốc liệt. Đỉnh đồi bị pháo bầy và bom phát quang của địch phạt bằng phẳng, không còn một bóng cây, chỉ còn đất đỏ trộn lẫn với mảnh đạn cối. Nhiệm vụ của tiểu đội tôi là phải giữ vững trận địa phòng ngự bằng mọi giá để yểm trợ cho cánh quân chủ lực của ta bao vây thị xã Kontum.

Trận đánh ngày thứ tư, địch huy động một tiểu đoàn lính biệt động quân ngụy, có xe thiết giáp mở đường, điên cuồng tiến công lên đỉnh đồi. Hệ thống thông tin liên lạc bằng vô tuyến của ta bị sóng nhiễu không thể liên lạc được với sở chỉ huy. Đạn dược của tiểu đội cạn dần, chỉ còn lại vài quả lựu đạn chày và một băng đạn đại liên cuối cùng.

Giữa lúc ngặt nghèo ấy, trung đội trưởng của chúng tôi là anh Lê Văn Thắng, quê Thanh Hóa, đã đứng thẳng người trên thành chiến hào. Bất chấp làn đạn súng máy của địch ghim rào rào quanh người, anh cầm chiếc loa tôn tự chế, dùng hết sức bình sinh hét lớn khẩu lệnh: 'Tất cả chú ý! Nhìn thẳng quân thù! Tiết kiệm đạn, chờ chúng vào thật gần mới bắn!'. Giọng nói vang vọng, đanh thép của anh truyền qua tiếng nổ chát chúa của bom đạn, dội vào lồng ngực mỗi người chiến sĩ.

Lời hô của anh Thắng như một liều thuốc tinh thần, giúp anh em lấy lại bình tĩnh. Chúng tôi đợi lính địch bò lên cách mặt hào chưa đầy mười lăm mét mới đồng loạt nổ súng và ném lựu đạn, bẻ gãy đợt xung phong của chúng. Anh Thắng đã hy sinh ngay sau đó do trúng một mảnh pháo nổ gần, nhưng khẩu lệnh thời hoa lửa trên đỉnh 1015 của anh đã trở thành mệnh lệnh trái tim, giúp chúng tôi giữ vững cao điểm cho đến ngày toàn thắng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn