Bài viết

Khẩu Phần Nước Trên Mâm Pháo Hàm Rồng

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khẩu Phần Nước Trên Mâm Pháo Hàm Rồng

Nhân chứng kể: Trần Ngọc Đát (Cựu pháo thủ cao xạ 57mm, cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa)

"Nếu hỏi tôi điều gì đáng sợ nhất trong những ngày bảo vệ cầu Hàm Rồng những năm 1965 - 1967, câu trả lời không phải là bom Mỹ, mà là cái khát dưới cái nắng tháng Năm của xứ Thanh. Trận địa pháo của chúng tôi đặt trên mỏm đá đuôi rồng, bốn bề không một bóng cây che phủ. Nắng nung mặt đá bỏng giãy, nòng pháo thép nóng đến độ có thể làm chín một quả trứng nếu đập vào. Khi tiếng còi báo động rú lên, máy bay địch lao xuống như diều hâu, toàn đơn vị lao vào vị trí chiến đấu. Khói thuốc phóng từ đuôi pháo bay ra đặc quánh, khét lẹt, chui vào cổ họng, vào lồng ngực khiến cổ họng khô rát như có hàng nghìn mũi kim châm.

Khẩu phần nước của mỗi pháo thủ trong một ngày trực chiến cao điểm chỉ vỏn vẹn một bình tông nước pha một chút muối và vài giọt xá xị cốt để bù khoáng. Nhiều đứa khát đến bỏng rát cả môi, lưỡi sưng phồng không nói thành tiếng nhưng không ai dám ngửa cổ tu ực một hơi. Chúng tôi chuyền tay nhau bình tông, mỗi người chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ, ngậm chặt trong miệng cho nước thấm qua từng kẽ răng, súc nhẹ rồi mới từ từ nuốt xuống.

Có lần, thằng lính nạp đạn tên Hùng vì quá khát đã ngất lịm ngay bên bệ pháo. Khi tôi đổ vài giọt nước cuối cùng vào khuôn miệng nứt nẻ của nó, nó tỉnh lại, câu đầu tiên nói không phải là xin thêm nước, mà là: 'Đạn đâu, nạp tiếp cho tao bắn!'. Giọt nước trên mâm pháo Hàm Rồng quý hơn cả máu, nó thắt chặt tình đồng đội, nuôi dưỡng sự kiên cường của những con người thép quyết giữ vững mạch máu giao thông nối liền hai miền đất nước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn