Khẩu pháo vượt dốc đá-NDC
“Đêm đó, rừng ở Cao Bằng yên tĩnh lạ thường. Sau bao ngày kéo pháo, anh em chúng tôi ai cũng rã rời. Nhưng không ai ngủ sâu được. Người thì tranh thủ lau lại nòng pháo, người thì kiểm tra dây buộc, có người chỉ ngồi tựa vào gốc cây, nhìn xa xăm…”
“Tôi còn nhớ rất rõ cái đêm trước khi nổ súng…” — Đặng Văn Việt khẽ nói, giọng trầm lại.
“Đêm đó, rừng ở Cao Bằng yên tĩnh lạ thường. Sau bao ngày kéo pháo, anh em chúng tôi ai cũng rã rời. Nhưng không ai ngủ sâu được. Người thì tranh thủ lau lại nòng pháo, người thì kiểm tra dây buộc, có người chỉ ngồi tựa vào gốc cây, nhìn xa xăm…”
Ông kể, có một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh mình, thì thầm:
“Không biết ngày mai mình còn sống không anh nhỉ?”
Ông im lặng một lúc rồi đáp:
“Còn hay không… không quan trọng bằng việc mình đã làm hết sức.”
Người chiến sĩ ấy gật đầu, siết chặt khẩu súng trong tay.
Sáng hôm sau, khi màn sương còn phủ kín núi rừng, lệnh khai hỏa trong Chiến dịch Biên giới 1950 vang lên.
“Tiếng pháo đầu tiên nổ,” ông kể, “tôi thấy tim mình như rung lên. Không phải vì sợ… mà vì xúc động.”
Những khẩu pháo — từng được kéo qua từng con dốc, từng suýt rơi xuống vực — giờ đây đồng loạt nhả đạn. Mỗi tiếng nổ vang lên như mang theo cả mồ hôi, công sức và ý chí của biết bao con người.
“Chúng tôi nhìn nhau,” ông nói, “không cần nói gì. Ai cũng hiểu — mình đã làm được.”
Ông dừng lại, ánh mắt chùng xuống:
“Có những người sau trận ấy… không còn trở về. Nhưng tôi tin rằng, họ ra đi mà không hối tiếc. Bởi họ đã góp một phần sức mình cho thắng lợi chung.”
Một lúc sau, ông kết lại bằng giọng chắc chắn:
“Người ta thường nhắc đến vũ khí, đến chiến thắng… nhưng với tôi, điều lớn nhất chính là con người. Chính con người đã làm nên điều không thể.”



