Cựu chiến binh

Khẩu súng của người ở lại

Khẩu súng của người ở lại

Tuyên Quang07/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khẩu súng của người ở lại

Ba năm trên chiến trường miền Nam, cựu chiến binh Phạm Trọng Khái tham gia 27 trận đánh. Trong những năm tháng ấy, ông nhiều lần đối mặt với bom đạn, từng bị thương, được điều trị rồi lại trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu. Nhưng điều khiến ông day dứt nhất đến hôm nay không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là hình ảnh của những người đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh mình.

Trong số đó, ông nhớ nhất một người đồng đội tên Ma Văn Nhói.

Ông kể, hai người chiến đấu cùng một tổ. Những ngày ở chiến trường quá gấp gáp, họ chưa kịp hỏi nhau quê ở đâu, nhà có những ai, chỉ biết cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân và cùng bước vào trận đánh.

Trong một trận chiến ác liệt, ông và anh Nhói bám trụ trên trận địa. Hỏa lực của địch bắn dồn dập. Khi phát hiện mục tiêu phía trước, anh Nhói vừa nhoài người lên để nổ súng thì trúng đạn.

Mọi việc diễn ra chỉ trong khoảnh khắc.

Ông Khái nói, anh ngã xuống ngay bên cạnh mình.

Không còn thời gian để đau buồn.

Đạn vẫn bắn tới, trận đánh vẫn tiếp diễn.

Ông nén lại nỗi đau, với lấy khẩu súng AK vẫn còn khoác trên người đồng đội rồi tiếp tục chiến đấu. Bởi ông hiểu rằng, nếu dừng lại, không chỉ mình mà những người còn lại cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Ông bảo, đó là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời người lính. Không ai muốn rời đồng đội của mình trong hoàn cảnh ấy. Nhưng trên chiến trường, hoàn thành nhiệm vụ cũng là cách để sự hy sinh của đồng đội không trở nên vô nghĩa.

Sau trận đánh, khi có điều kiện đưa những người hy sinh về phía sau, ông mới lặng lẽ ngồi bên người đồng đội của mình. Điều khiến ông day dứt nhất là hai người chưa kịp biết nhiều về nhau. Họ chỉ kịp biết tên, rồi cùng bước vào chiến tranh.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ông Phạm Trọng Khái vẫn nhớ cái tên Ma Văn Nhói như vừa mới hôm qua. Mỗi lần kể lại, giọng ông chùng xuống. Ông nói, chiến tranh đã lấy đi quá nhiều tuổi trẻ. Có những người chưa kịp trở về quê hương, chưa kịp kể cho đồng đội nghe về gia đình mình, đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Đối với ông, khẩu súng năm ấy không chỉ là vũ khí chiến đấu. Đó còn là sự tiếp nối ý chí của người đồng đội vừa ngã xuống. Người này ngừng bắn thì người khác cầm lấy khẩu súng để tiếp tục chiến đấu. Và cũng từ những sự tiếp nối thầm lặng ấy, biết bao người lính đã góp phần làm nên ngày đất nước thống nhất.

Đến hôm nay, mỗi lần nhắc đến Ma Văn Nhói, ông vẫn chỉ nói một câu giản dị:

"Chúng tôi chưa kịp biết hết về nhau, nhưng đã kịp coi nhau là đồng đội."

Có lẽ, đó là điều chiến tranh để lại sâu sắc nhất trong ký ức của người lính Phạm Trọng Khái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khẩu súng của người ở lại | Câu chuyện thời hoa lửa