Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHẨU SÚNG MANG TÊN NGƯỜI LÍNH CAO BẰNG

Vĩnh Long17/08/2026Phường Thục Phán (phường Thục Phán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KHẨU SÚNG MANG TÊN NGƯỜI LÍNH CAO BẰNG

Nếu một ngày được bước vào Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, có một hiện vật có lẽ sẽ khiến em dừng lại lâu hơn những hiện vật khác.

Đó là một khẩu súng B41.

Nó không còn tiếng nổ của chiến trường. Không còn khói lửa. Nhưng khẩu súng ấy từng thuộc về một người con của quê hương Cao Bằng – Anh hùng, liệt sĩ Bế Văn Cắm.

Bế Văn Cắm sinh năm 1945 tại Pác Bó, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Tháng 2/1964, khi vừa bước vào tuổi 18, anh xung phong nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, năm 1966, anh cùng đồng đội vào miền Nam chiến đấu. (Quân Đội Nhân Dân)

Điều làm em ấn tượng không chỉ là những chiến công của anh, mà là câu chuyện về khẩu súng B41.

Trong một trận đánh vào trại biệt kích Cần Lê tháng 8/1967, khi tổ bộc phá gặp khó khăn trước hỏa lực địch, Bế Văn Cắm đã bò lên sát hàng rào, dùng B41 tiêu diệt hỏa điểm, tạo điều kiện cho đồng đội phá rào và tiến công.

Sau đó, anh tiếp tục lập nhiều chiến công trong các trận đánh xe tăng. Có trận, chỉ với vài phát đạn B41, anh đã tiêu diệt nhiều xe tăng địch. Những chiến công ấy khiến đồng đội gọi khẩu súng B41 bằng một cái tên rất đặc biệt:

“Khẩu súng Bế Văn Cắm”. (Quân Đội Nhân Dân)

Em cứ nghĩ mãi về cái tên ấy.

Một khẩu súng vốn chỉ là một vật vô tri, nhưng qua bàn tay của người lính, nó trở thành một phần của câu chuyện. Nó gắn với những trận đánh, với đồng đội và với tuổi trẻ của một người con Cao Bằng.

Ngày 7/1/1968, Bế Văn Cắm hy sinh trong một trận chiến tại Tây Ninh. Khi ấy anh mới 22 tuổi. Trên chiến trường, anh đã để lại khẩu B41 và một tuổi xuân chưa kịp sống trọn vẹn. Sau này, ngày 20/12/1969, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (Quân Đội Nhân Dân)

Nhưng câu chuyện về khẩu súng vẫn chưa kết thúc.

Sau khi Bế Văn Cắm hy sinh, khẩu B41 tiếp tục được trao cho những người lính khác. Nó tiếp tục tham gia chiến đấu và lập thêm nhiều chiến công trước khi được đưa về lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. (Quân Đội Nhân Dân)

Vì thế, khi nhìn khẩu súng ấy, em không chỉ nhìn thấy một hiện vật.

Em nhìn thấy một người lính trẻ Cao Bằng.

Một người mới 18 tuổi đã rời quê hương lên đường nhập ngũ.

Một người ở tuổi 22 đã nằm lại nơi chiến trường.

Và một người dù đã hy sinh vẫn để lại dấu ấn của mình qua một kỷ vật được lưu giữ hơn nửa thế kỷ.

Là học sinh Trường THPT Bế Văn Đàn, em cảm thấy câu chuyện ấy đặc biệt gần gũi. Chúng em hôm nay cũng đang ở những năm tháng tuổi trẻ – độ tuổi mà Bế Văn Cắm đã từng sống, từng ước mơ và từng chiến đấu.

Nhưng tuổi trẻ của chúng em hôm nay khác với tuổi trẻ của anh.

Chúng em có trường học, sách vở, công nghệ và những ước mơ về tương lai. Anh và những người lính cùng thế hệ lại phải đối mặt với chiến tranh và sự hy sinh.

Vì vậy, điều chúng em có thể làm để tri ân thế hệ trước không phải là những điều quá lớn lao.

Đó là biết học tập, biết cố gắng, biết sống có trách nhiệm và không quên lịch sử quê hương.

Có lẽ, đó cũng là cách để khẩu súng B41 của người lính năm xưa tiếp tục “kể chuyện”.

Kể rằng đã từng có một người con Cao Bằng mang tên Bế Văn Cắm.

Kể rằng anh đã sống một tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng đầy lý tưởng.

Và kể rằng:

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người.

Chúng em – thế hệ được sống trong hòa bình – sẽ nhớ về anh.

Xin được tri ân Anh hùng, liệt sĩ Bế Văn Cắm.

Xin được tri ân những người đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.

Và chúng em sẽ kể tiếp những câu chuyện ấy, để “thời hoa lửa” không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn