Người có công giúp đỡ cách mạng

Khẩu súng trên vai, máu nhuộm đất mường: Bản hùng ca bất tử của Bế Văn Đàn

Cao Bằng21/08/2026Đoàn xã Thạnh An, thành phố Cần Thơ (Đoàn xã Thạnh An)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trang lịch sử không chỉ được viết bằng mực, mà còn được viết bằng máu, bằng lòng dũng cảm và những sự hy sinh lặng thầm. Với thế hệ trẻ hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi câu chuyện về những con người năm ấy vẫn như một ngọn lửa âm ỉ, nhắc nhở chúng ta về giá trị vô giá của hòa bình. Câu chuyện về người con ưu tú của quê hương Cao Bằng – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bế Văn Đàn– là một ngọn lửa bất tử như thế.

Tôi luôn tự hỏi, điều gì đã khiến một chàng trai tuổi đôi mươi sẵn sàng lấy chính cơ thể mình làm giá đỡ cho khẩu súng giữa mưa bom bão đạn? Có lẽ, đó không phải là sự liều lĩnh nhất thời, mà là lòng yêu nước và tình đồng đội lớn đến mức vượt lên trên mọi bản năng sợ hãi của con người.

Tháng 12 năm 1953, trong Chiến dịch Đông Xuân, trận Mường Pồn (Lai Châu) bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Quân địch dồn lực lượng hòng xé rách tuyến phòng thủ của ta. Khói thuốc súng phủ kín không gian, từng loạt đạn của địch xé toạc đại ngàn, tình thế vô cùng nguy cấp. Lúc này, Bế Văn Đàn đang làm nhiệm vụ liên lạc, nhưng thấy lực lượng ta bị thương vong nhiều, anh đã chủ động ở lại trực tiếp chiến đấu.

Giữa thời khắc cam go ấy, khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù không thể phát huy sức mạnh vì không tìm được vị trí đặt giá súng, địa hình lại quá trống trải. Chỉ cần chậm một khoảnh khắc, quân địch sẽ tràn lên, đồng đội có thể bị áp đảo và trận địa nguy cơ thất thủ.

Không một giây do dự, Bế Văn Đàn lao tới, quỳ xuống giữa làn đạn đỏ rực, ghì chặt hai chân giá súng lên vai mình. Trong tiếng bom đạn vang dội, anh ngoảnh lại hô lớn đầy quả cảm:

“Kẻ thù trước mặt, giữ vững trận địa, bắn đi!”

Khẩu súng trên vai anh lập tức khai hỏa. Mặc cho độ rung xóc tột cùng và hơi nóng của nòng súng phả vào da thịt, Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một bức tường thép. Anh bị thương lần một, rồi lần hai, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng để giữ chặt giá súng cho đồng đội nhả đạn tiêu diệt địch, mở đường cho đơn vị giữ vững trận địa. Và rồi, những viên đạn oán thù của kẻ thù đã cướp đi tuổi xuân của người chiến sĩ trẻ. Anh ngã xuống khi mới 22 tuổi, nhưng tư thế "lấy thân làm giá súng" năm nào đã tạc vào dáng núi hình sông, trở thành biểu tượng bất tử của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Nếu được đứng trước Bế Văn Đàn hôm nay, có lẽ tôi sẽ hỏi: “Anh có sợ không?” Và tôi tin câu trả lời sẽ không phải là "không". Người lính nào cũng trân trọng cuộc sống, cũng có gia đình, quê hương và những ước mơ tuổi trẻ còn dang dở. Điều khiến họ trở nên vĩ đại không phải vì họ không biết sợ, mà vì “dù sợ hãi, họ vẫn chọn tiến lên”, vì phía sau lưng họ là Tổ quốc, là đồng đội, là sự sống của nhân dân.

Là một người trẻ được sinh ra và lớn lên dưới bầu trời hòa bình, tôi không phải đối mặt với bom đạn hay ranh giới sống chết nơi chiến trường. Nhưng tấm gương của Bế Văn Đàn nhắc nhở tôi rằng: Lòng yêu nước không chỉ đong đếm trong thời chiến. Trong thời bình, lòng yêu nước ấy hiện hữu qua sự nỗ lực học tập, sống có lý tưởng, trách nhiệm, sẵn sàng cống hiến tri thức và lòng nhiệt huyết khi đất nước cần.

Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng những con người của "thời hoa lửa" ấy thì chưa bao giờ bước ra khỏi trái tim dân tộc. Bế Văn Đàn đã lấy thân mình làm giá súng để giữ vững trận địa năm xưa. Còn chúng ta hôm nay, hãy lấy “tri thức, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm” làm điểm tựa vững chắc để xây dựng một Việt Nam đàng hoàng hơn, đàng hoàng hơn, xứng đáng với sự hy sinh vô giá của những thế hệ đi trước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn