Bài viết

KHE NƯỚC LẠNH – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI NỮ BÁC SĨ

22/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm rời khu vực bệnh xá để đi công tác. Tại khe Nước Lạnh, xóm Đồng Lớn, thôn Nước Đang, xã Ba Trang, huyện Ba Tơ, chị bị lực lượng đối phương phục kích và hy sinh. Khi ấy, chị chưa đầy 28 tuổi.

Đó là dấu mốc cuối cùng của cuộc đời người nữ bác sĩ đã có hơn ba năm gắn bó với chiến trường Đức Phổ.

Điều đặc biệt là chị không hy sinh trong một trận đánh lớn được đặt tên như những chiến dịch quân sự nổi tiếng của cuộc kháng chiến. Chị ngã xuống trong một chuyến công tác giữa vùng chiến sự. Chính điều đó lại làm câu chuyện trở nên gần với bản chất của cuộc chiến tranh: nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ngay cả trên một con đường công tác của người thầy thuốc.

Sau khi chị hy sinh, đồng đội và nhân dân địa phương mai táng chị. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, hài cốt chị được đưa về Nghĩa trang Liệt sĩ xã Phổ Hòa; sau đó gia đình đưa về Nghĩa trang Liệt sĩ Xuân Phương, Hà Nội.

Ngày 20/2/2006, Chủ tịch nước ký quyết định truy tặng Đặng Thùy Trâm danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc của chị.

Nhìn lại cuộc đời Đặng Thùy Trâm, có thể thấy “thời hoa lửa” của chị không được tạo nên bởi một trận đánh duy nhất. Đó là một chuỗi ngày liên tục đối mặt với chiến tranh: từ hành trình vào Nam năm 1966–1967, công tác tại Bệnh xá Đức Phổ, phục vụ thương binh trong Tết Mậu Thân 1968, chuyển bệnh xá sau những đợt đánh phá năm 1969, cho đến chuyến công tác cuối cùng ngày 22/6/1970.

Đặng Thùy Trâm đã sống và hy sinh như một người thầy thuốc đúng nghĩa: ở nơi sự sống mong manh nhất, chị lựa chọn đứng về phía người bị thương.

Tuổi đời chưa tròn 28, nhưng cuộc đời của chị đã trở thành một biểu tượng về lý tưởng sống, y đức, lòng nhân ái và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc.

Những trang nhật ký còn lại sau chiến tranh vì thế không chỉ kể câu chuyện của riêng Đặng Thùy Trâm. Chúng kể câu chuyện của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh với niềm tin rằng: dù giữa bom đạn, con người vẫn phải biết yêu thương, cứu chữa và sống có trách nhiệm với đồng đội, nhân dân và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn