Cựu chiến binh

Khe Sanh mùa khô

Phú Thọ14/12/2025Tự Do (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tam Dương Bắc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối mùa khô, tại khu vực Khe Sanh, khi giao tranh lớn đã lắng xuống, các đơn vị địch vẫn duy trì nhiều chốt gác và toán tuần tra nhằm giữ thế kiểm soát các cao điểm quanh căn cứ cũ. Địa hình nơi đây là đồi núi trập trùng, rừng rậm dày, ban ngày yên ắng nhưng ban đêm luôn tiềm ẩn hiểm nguy.

Một buổi chiều muộn, một tổ trinh sát – du kích của ta phát hiện một toán lính địch thường xuyên rời chốt vào giờ cố định để kiểm tra tuyến đường mòn dẫn xuống thung lũng. Nhận thấy đây là thời cơ thuận lợi, tổ công tác quyết định tổ chức một trận phục kích nhỏ, đánh nhanh rồi rút.

Khi trời sập tối, sương núi bắt đầu phủ dày, tổ phục kích lặng lẽ vào vị trí. Mỗi người chọn một hốc đá, gốc cây làm điểm ẩn nấp. Con đường mòn hẹp, hai bên là sườn đồi dốc đứng, buộc toán lính địch phải đi thành hàng một – đúng như dự kiến của ta.

Đến giờ quen thuộc, toán tuần tra xuất hiện. Khi người đi đầu vừa lọt vào đoạn đường hẹp, tín hiệu được phát ra, hỏa lực của ta đồng loạt nổ súng. Bị đánh bất ngờ giữa rừng núi, toán địch hoảng loạn, không kịp triển khai đội hình. Chỉ trong ít phút, đội hình bị chia cắt, số còn lại phải nằm rạp xuống tìm chỗ ẩn nấp.

Không kéo dài trận đánh, tổ công tác chủ động rút lui theo lối đã chuẩn bị sẵn, nhanh chóng hòa vào rừng sâu. Khi địch gọi pháo chi viện thì trận địa đã trống trơn, chỉ còn lại con đường mòn vắng lặng trong sương núi.

Trận đánh ấy không lớn về quy mô, nhưng có tác dụng rõ rệt. Từ đó, các toán tuần tra địch không dám hoạt động đơn lẻ, phải tăng quân bảo vệ, thu hẹp phạm vi kiểm soát. Đối với ta, đó là một thắng lợi nhỏ nhưng quan trọng, giữ vững thế chủ động, tiếp tục bào mòn sinh lực và tinh thần đối phương.

Chính từ những trận đánh nhỏ, lặng lẽ như vậy, thế trận quanh Khe Sanh luôn được duy trì, góp phần cùng các mặt trận khác làm suy yếu dần đối phương trong suốt những năm chiến tranh ác liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn