Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHE SUỐI CẠN

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Khoa, quê Lý Hạ – Việt Yên – Bắc Giang, nhập ngũ năm 1965, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1968 tại chiến trường Trị Thiên do pháo kích, tại khu vực khe hang đá Cao Bồi và được an táng tại khe suối cạn. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Nguyễn Công Mai, là ký ức về một người lính đã ngã xuống giữa núi rừng khốc liệt miền Trung.

Vĩnh Long01/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Người con của Lý Hạ

Lý Hạ – vùng quê của Việt Yên, Bắc Giang, nơi những cánh đồng trải dài và cuộc sống gắn bó với làng xóm.

Nguyễn Văn Khoa sinh ra và lớn lên tại đó.

Anh lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.

Nhưng vẫn giữ được sự hiền lành, chân chất của người nông dân.

Năm 1965, anh lên đường nhập ngũ.

Chương 2: Những ngày đầu trong quân ngũ

Tại đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Nguyễn Văn Khoa bắt đầu cuộc sống người lính.

Nguyễn Công Mai – người cùng nhập ngũ năm 1965 – nhớ lại:

“Khoa là người điềm đạm, ít nói nhưng rất trách nhiệm.”

Anh không ồn ào.

Nhưng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Được đồng đội tin tưởng.

Chương 3: Hành quân vào Trị Thiên

Không lâu sau, đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường Trị Thiên.

Hành trình dài và gian nan.

Qua những cánh rừng.

Qua những vùng đất bị bom đạn cày xới.

Nguyễn Văn Khoa vẫn lặng lẽ bước đi.

Không than vãn.

Chương 4: Vùng đất khốc liệt

Trị Thiên những năm 1968 là một trong những chiến trường ác liệt nhất.

Bom pháo dội xuống không ngừng.

Những khe suối, hang đá trở thành nơi trú quân.

Đơn vị của anh đóng quân tại khu vực khe hang đá Cao Bồi.

Chương 5: Những ngày giữa núi rừng

Cuộc sống trong rừng đầy gian khổ.

Thiếu thốn.

Nguy hiểm luôn rình rập.

Nguyễn Văn Khoa vẫn giữ vững tinh thần.

Nguyễn Công Mai kể:

“Anh ấy luôn bình tĩnh, dù pháo kích diễn ra liên tục.”

Chương 6: Cơn mưa pháo

Một ngày năm 1968.

Pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực đơn vị.

Tiếng nổ vang dội.

Đất đá tung lên.

Khe hang đá rung chuyển.

Chương 7: Khoảnh khắc hy sinh

Trong cơn mưa pháo ấy, Nguyễn Văn Khoa không kịp tránh.

Một loạt pháo rơi xuống.

Khói bụi bao trùm.

Anh ngã xuống giữa khe núi.

Năm đó là 1968.

Chương 8: Nơi an nghỉ bên suối cạn

Sau đó, đồng đội đưa anh an táng tại khu vực khe suối cạn.

Một nơi yên tĩnh giữa núi rừng.

Không bia mộ rõ ràng.

Chỉ có rừng cây và đất đỏ.

Chương 9: Người ở lại

Nguyễn Công Mai trở về sau chiến tranh.

Nhưng ký ức về Nguyễn Văn Khoa vẫn còn.

“Một người lính trầm lặng… nhưng rất vững vàng.”

Ông nhớ những ngày cùng nhau trú quân trong hang đá.

Nhớ người đồng đội đã nằm lại.

Chương 10: Người lính của Trị Thiên

Nguyễn Văn Khoa rời quê hương khi còn trẻ.

Anh mang theo tuổi xuân.

Và gửi lại tất cả nơi Trị Thiên.

Giữa khe suối cạn.

Giữa núi rừng.

Chương 11: Ký ức còn mãi

Hôm nay, Trị Thiên đã yên bình.

Những dòng suối lại chảy.

Những cánh rừng xanh trở lại.

Nhưng dưới lòng đất, vẫn còn những người lính nằm lại.

Trong đó có Nguyễn Văn Khoa.

Người lính của khe suối cạn.

Nguồn

  • Thông tin do ông Nguyễn Công Mai (sinh năm 1944, Vân Hà – Việt Yên – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1965; cấp bậc H3; chức vụ BT; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn