Khép Lại Một Đời Giữ Mạch Sống Chiến Trường
Có những người lính đi qua chiến tranh mà không để lại tên trên bản đồ trận đánh, nhưng dấu chân của họ in đậm trong từng mạch sống của chiến trường. Lê Xuân Trường là một người như thế. Từ năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, bác bước vào quân ngũ không ồn ào, không chọn phần việc dễ nhìn thấy. Suốt hơn hai mươi năm, bác gắn đời mình với những trạm thông tin, những căn lán thấp giữa rừng sâu biên giới Tây Nam, nơi mỗi tín hiệu được nối lại là một sinh mạng được giữ gìn. Trong cuộc chiến bảo
Người ta thường nói đến chiến công bằng tiếng súng, còn với bác Trường, chiến công nằm trong những đêm không ngủ, trong cơn sốt rét vẫn ôm chặt tai nghe, trong quyết định giữ máy hoạt động khi trạm chỉ còn một mình. Những câu chuyện bác kể không có hào quang, chỉ có sự thật trần trụi của người lính hiểu rất rõ trách nhiệm của mình nặng hơn cả nỗi sợ.
Bác từng nói:
“Chúng tôi không cần ai nhớ tên, chỉ cần anh em ngoài kia còn nghe được tín hiệu.”
Có lẽ chính suy nghĩ ấy đã giữ bác đứng vững qua bao mùa mưa rừng, bao lần bom pháo xa gần, bao đêm ranh giới giữa sống và chết mỏng như sợi dây thông tin bác vẫn ngày ngày nối lại.
Những huân chương bác được trao là sự ghi nhận xứng đáng, nhưng không phải là điều bác nhắc đến nhiều. Điều bác nhớ nhất vẫn là những lần đơn vị thoát hiểm nhờ liên lạc kịp thời, những đồng đội trở về an toàn trong buổi sáng mờ sương, khi trạm thông tin vẫn còn sáng đèn.
Ngày rời quân ngũ, bác không mang theo điều gì ngoài ký ức và thói quen lau máy trước khi ngủ. Cột ăng-ten cũ vẫn đứng lại nơi rừng sâu, còn bác trở về đời thường, lặng lẽ như cách bác đã sống suốt thời hoa lửa của mình.
Khép lại chương này, người đọc có thể không nhớ hết tên đơn vị, địa danh hay con số năm tháng. Nhưng chắc chắn sẽ nhớ một điều: đã có những con người như Lê Xuân Trường – âm thầm giữ cho chiến trường không bị câm lặng, giữ cho đồng đội được trở về, và giữ cho lịch sử có thêm những trang bền bỉ, nhân hậu và rất người.



