KHI ÁNH ĐÈN Y TẾ CHỈ CÒN LÀ NGỌN LỬA GIỮA RỪNG
Trong chiến tranh, có những thời điểm trạm quân y phải hoạt động trong điều kiện thiếu thốn đến tột cùng. Không đủ thuốc men, không đủ ánh sáng, nhưng con người vẫn phải tìm mọi cách giữ lại sự sống cho thương binh giữa ranh giới mong manh của sinh tử.
Đêm ấy, trạm quân y của Trần Ngọc Hạnh nhận tin báo liên tiếp từ nhiều hướng. Một trận đánh lớn vừa diễn ra, thương binh được chuyển về ngày càng nhiều. Không gian nhỏ hẹp nhanh chóng trở nên chật kín, căng thẳng bao trùm lên từng góc trạm.
Ánh đèn dầu leo lét không đủ soi rõ khuôn mặt từng người. Tiếng thở gấp, tiếng gọi nhau khẩn trương và cả những bước chân vội vã tạo thành một nhịp điệu nặng nề chưa từng có.
Trần Ngọc Hạnh cùng đồng đội gần như không có thời gian nghỉ. Mỗi người phụ trách một ca, liên tục thay băng, cầm máu, theo dõi tình trạng thương binh. Có những trường hợp quá nặng, buộc phải ưu tiên xử lý trước, khiến mọi quyết định đều trở nên vô cùng áp lực.
Thiếu thuốc, thiếu dụng cụ, họ phải tận dụng mọi thứ có thể. Những mảnh vải sạch, những vật dụng thô sơ đều được dùng để hỗ trợ cấp cứu. Trong hoàn cảnh ấy, kỹ năng và sự bình tĩnh trở thành yếu tố quan trọng hơn bao giờ hết.
Có một thời điểm, một loạt thương binh nặng được đưa về cùng lúc khiến trạm gần như quá tải. Trần Ngọc Hạnh phải cùng đồng đội chia nhau từng vị trí, vừa làm vừa hướng dẫn nhau xử lý khẩn cấp.
Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, cô vẫn cố giữ giọng bình tĩnh để trấn an một chiến sĩ trẻ đang hoảng loạn vì mất máu. Cô nắm chặt tay anh, nói ngắn gọn: “Cố giữ tỉnh táo, mọi người đang ở đây với đồng chí.”
Không gian ấy không có tiếng nổ, nhưng áp lực lại nặng nề không kém chiến trường. Mỗi hơi thở của thương binh đều được theo dõi sát sao, bởi bất kỳ thay đổi nào cũng có thể là dấu hiệu quan trọng.
Khi đêm dần trôi qua, số ca nguy kịch dần được ổn định. Trạm quân y vẫn sáng ánh đèn dầu, nhưng tất cả đều đã kiệt sức. Trần Ngọc Hạnh ngồi xuống một góc nhỏ, lặng nhìn những người vừa được giành lại sự sống.
Cô hiểu rằng, chiến tranh không chỉ diễn ra trên mặt trận, mà còn hiện hữu trong từng giây phút giành giật sự sống như thế này.



