Bài viết

KHI ÁNH SÁNG ĐÔI MẮT KHÔNG CÒN

Quảng Trị23/12/2025Trần Hải Long (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng của nhiều người, mà còn để lại những mất mát không gì bù đắp được. Với ông Lê Hữu Trạc, năm 1968 là dấu mốc đau đớn nhất trong cuộc đời binh nghiệp.

Trong một lần đi nghiên cứu địa hình phục vụ phương án chống địch đổ bộ bằng đường không vào Vĩnh Linh, ông không may trúng bom đạn của kẻ thù. Vụ nổ đã cướp đi ánh sáng của cả hai mắt, để lại thương tật vĩnh viễn.

Từ người lính quen nhìn địa hình, bản đồ, thao tác chỉ huy trực tiếp, ông bước sang một thực tại mới – sống trong bóng tối. Nhưng điều đáng khâm phục là, mất mát ấy không làm ông gục ngã. Ngược lại, nó càng thể hiện rõ phẩm chất kiên cường của người lính Cụ Hồ.

Ông chấp nhận nỗi đau với sự bình thản hiếm có, giữ trọn niềm tin vào thắng lợi của cách mạng, vào ngày đất nước thống nhất. Ánh sáng có thể mất đi, nhưng lý tưởng thì không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn