Bài viết

Khi Ao Tiên còn nghe rõ tiếng người

Lào Cai12/01/2026Tẩn Tả Mẩy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vàng Seo Chẩn, người Giáy ở thôn Mường Hum. Khi tôi còn bé, Ao Tiên chưa xa bản như bây giờ, rừng già chưa dày đến mức che kín lối đi. Người trong bản vẫn thường lên rừng hái măng, tìm thuốc, nhưng ai cũng biết dừng chân trước Ao Tiên mà không vượt qua.

Cha tôi bảo, Ao Tiên là nơi đất trời còn nói chuyện với nhau, nên người phàm chỉ nên đứng nghe. Mỗi sáng sớm, sương từ hai dãy núi phía Tây Nam tràn xuống, mặt ao hiện lên xanh biếc như một con mắt của núi rừng. Suối Mường Hum phía dưới vẫn chảy, uốn cong ôm lấy phố, như một cánh tay giữ cho bản làng yên ổn.

Người già kể rằng, ngày ấy cô tiên thường xuống tắm khi trăng vừa nhô khỏi đỉnh núi. Không phải ai cũng nhìn thấy, chỉ những người giữ lòng trong, không tham lam, không phá rừng. Có lần, ông nội tôi nói đã nghe tiếng nước khẽ động dù gió không thổi, rồi mùi hương lạ lan trong rừng.

Bên Ao Tiên khi ấy còn thấy rõ nền nhà Vua xưa, đá xếp ngay ngắn, vuông vức, không giống nhà dân. Vua ở đó để giữ long mạch, giữ nguồn nước cho cả vùng Mường Hum. Người trong bản tin rằng, khi Vua còn giữ rừng, tiên còn xuống ao.

Tôi lớn lên cùng những câu chuyện ấy, tin rằng Ao Tiên không xa, chỉ là mình phải sống cho đúng thì mới gần được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn