KHI BA LÔ ĐÃ NHẸ
Những ngày cuối quân ngũ, ba lô của bác Lê Khắc Thủy nhẹ dần, nhưng ký ức thì đầy lên. Không còn hành quân dài ngày, không còn báo động đêm. Chỉ còn những bước đi chậm hơn giữa rừng quen thuộc. Một cuộc chia tay không hẹn ngày gặp lại.
Cuối những năm 1980, nhiệm vụ thưa dần. Rừng vẫn thế, nhưng người lính thì khác. Bác Thủy nhận ra mình không còn là chàng trai mới nhập ngũ năm nào.
“Ba lô nhẹ hơn, mà lòng thì nặng.”
Những đêm cuối cùng trong doanh trại dã chiến, bác ngồi lau lại khẩu súng, gấp gọn quân phục. Mọi thứ diễn ra rất chậm.
“Mai mốt về rồi, chắc nhớ mấy cái đơn giản này nhất.”
Ngày rời đơn vị, không ai nói lời chia tay lớn tiếng. Chỉ có những cái bắt tay thật chặt.
“Đi cho trọn, về cho yên.”
Người viết tin rằng, khi ba lô đã nhẹ, thì người lính đã mang theo cả một đời ký ức không thể buông xuống.



