KHI BÁC KHÔNG CÒN KỂ CHUYỆN NỮA
KHI BÁC KHÔNG CÒN KỂ CHUYỆN NỮA
Buổi sinh hoạt truyền thống năm nay, tôi chợt nhận ra một điều.
Chiếc ghế của bác Thành vẫn để đó.
Nhưng bác không đến.
Tôi hỏi các cô chú trong hội cựu chiến binh.
Một bác nhẹ nhàng đáp:
"Ông ấy mất đầu năm rồi."
Tôi lặng người.
Năm ngoái, chính bác Thành đã kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về người đồng đội hy sinh để cứu cả tiểu đội.
Khi ấy, bác còn dặn:
"Năm sau bác lại kể tiếp."
Nhưng bác đã không còn cơ hội.
Buổi giao lưu hôm ấy, người kể chuyện là bác Khánh – đồng đội của bác Thành.
Bác nói:
"Anh Thành đi rồi."
"Từ nay, tôi kể cả phần của anh ấy."
Ngồi dưới hội trường, tôi bỗng nhận ra một điều khiến lòng mình day dứt.
Các bác cựu chiến binh đều đã ở tuổi ngoài bảy mươi, tám mươi.
Mỗi năm qua đi, sẽ có thêm những chiếc ghế trống.
Sẽ có thêm những câu chuyện không còn người kể.
Sau buổi sinh hoạt, tôi chủ động xin phép ghi âm những ký ức mà các bác chia sẻ.
Bác Khánh nắm lấy tay tôi, xúc động nói:
"Làm đi cháu."
"Mai này các bác không còn nữa, những câu chuyện ấy vẫn phải được kể."
Tối hôm đó, tôi mở lại những đoạn ghi âm.
Giọng kể của các bác lúc trầm, lúc nghẹn.
Có khi dừng lại rất lâu mới nói tiếp.
Tôi hiểu rằng, ký ức chiến tranh không chỉ nằm trong bảo tàng hay sách lịch sử.
Nó đang hiện diện trong từng mái tóc bạc, từng nếp nhăn, từng ánh mắt của những nhân chứng còn sống.
Và thế hệ chúng tôi có một trách nhiệm rất lớn:
Lắng nghe khi các bác còn có thể kể. Ghi lại khi ký ức còn nguyên vẹn. Và truyền lại để ngọn lửa lịch sử không bao giờ tắt.



