KHI BẢN LĨNH ĐỊNH HÌNH LỊCH SỬ: BÀI HỌC TỪ NGƯỜI CHÈO LÁI VĨ ĐẠI
Giữa những năm tháng đen tối dưới ách đô hộ của thực dân, Trường Chinh đã từ bỏ bục giảng và cuộc sống thư sinh để dấn thân vào chốn lao tù Sơn La khét tiếng. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt của 'địa ngục trần gian'—thiếu thốn đủ bề, bệnh tật bủa vây, xiềng xích cùm kẹp—ông cùng đồng đội vẫn biến những phòng giam lạnh lẽo thành lớp học chính trị, dùng những mẩu gạch non nắn nót từng dòng lý luận lên nền đá để sưởi ấm và thắp sáng ý chí chiến đấu.. Có những lúc mật thám Pháp treo thưởng lớn, truy lùn
KHI BẢN LĨNH ĐỊNH HÌNH LỊCH SỬ: BÀI HỌC TỪ NGƯỜI CHÈO LÁI VĨ ĐẠI
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những câu chuyện vẫn còn âm ỉ cháy trong ký ức dân tộc – những câu chuyện về các bậc vĩ nhân đã xoay chuyển vận mệnh đất nước giữa ranh giới mong manh của nô lệ và độc lập.
Năm 1945, tại vùng An toàn khu ngoại thành Hà Nội, giữa lúc ách đô hộ của phát xít Nhật và thực dân Pháp đang siết chặt, một cơ quan đầu não bí mật được dựng lên ngay trong lòng địch. Không có văn phòng khang trang, không có phương tiện thông tin hiện đại – chỉ có những căn hầm tối, mái nhà tranh và ý chí sắt đá của những người làm cách mạng.
Người đứng đầu cơ quan ấy là Trường Chinh – một người tri thức đã từ bỏ cuộc sống thanh bình, trải qua ngục tù Sơn La khét tiếng để bước vào nơi gian khổ nhất, trên cương vị Tổng Bí thư, gánh vác sứ mệnh giành lại giang sơn.
"Tổng hành dinh" của Đảng khi ấy đôi khi chỉ rộng vài mét vuông trong một ngôi nhà lá tại làng Đình Bảng. Ánh sáng duy nhất để làm việc là những ngọn đèn dầu leo lét được che chắn cẩn thận để không lọt một tia sáng ra ngoài. Mọi thứ đều thiếu thốn: giấy in, mực viết, tài liệu, và cả lương thực. Nhưng những cuộc họp thâu đêm vẫn phải diễn ra – bởi vì vận mệnh của hơn hai mươi triệu đồng bào đang đặt trên vai họ.
Có những ngày, mật thám Pháp và lính Nhật lùng sục liên tục. Chúng treo thưởng một số tiền khổng lồ cho ai bắt được người đứng đầu Đảng. Vòng vây siết chặt, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một vách nhà. Không có thời gian để do dự. Nếu không quyết đoán hành động, thời cơ giải phóng dân tộc sẽ tuột mất.
Trong hoàn cảnh ấy, Tổng Bí thư Trường Chinh và các đồng chí vừa là nhà lãnh đạo, vừa là những người ngụy trang tài tình. Ông cải trang thành thầy đồ đi dạy học, dùng gạch non viết lý luận lên nền đá, và làm việc trong điều kiện nghẹt thở mà ngày nay khó ai có thể tưởng tượng nổi.
Đêm 12 tháng 3 năm 1945, khi tiếng súng Nhật đảo chính Pháp vừa nổ ra vang trời, tình thế vô cùng hỗn loạn và nguy cấp. Giữa lúc bom đạn đe dọa ngay trên đầu, tại căn nhà nhỏ ở Đình Bảng, Tổng Bí thư Trường Chinh vẫn bình tĩnh chủ trì cuộc họp Ban Thường vụ Trung ương suốt đêm.
Người cảnh giới ngoài ngõ vẫn đứng yên dưới mưa. Các đồng chí trong ban lật từng trang tài liệu dưới ánh đèn mờ. Và Tổng Bí thư Trường Chinh – người cầm bút – vẫn không dừng lại.
Bởi vì ông hiểu rằng, chỉ cần chậm một giây, lịch sử sẽ mất đi cơ hội ngàn năm có một để tự giải phóng.
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ bị bắt, bị tù đày không biến mất. Nhưng nó bị lấn át bởi trách nhiệm – trách nhiệm của người chèo lái trước vận mệnh của toàn dân tộc. Bản Chỉ thị lịch sử "Nhật - Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta" đã ra đời ngay trong đêm ấy. Nó như một ngọn đuốc chớp đúng thời cơ, thổi bùng lên ngọn lửa Tổng khởi nghĩa Tháng Tám, giành lại độc lập cho nước nhà.
Trong suốt những năm tháng hoạt động mật, cơ quan đầu não giữa lòng địch đã bảo toàn lực lượng và đưa ra những quyết sách vĩ đại. Không phô trương, không ồn ào, nhưng những con người nơi đó đã viết nên một chương thầm lặng mà hùng tráng của lịch sử nước nhà. Họ không chỉ trốn tránh kẻ thù, họ đang kiến tạo tương lai.
Ngày hôm nay, khi tôi là sinh viên của Trường Đại học Kỹ thuật Y – Dược Đà Nẵng, được sống và học tập dưới bầu trời hòa bình, độc lập, tôi càng thấm thía hơn giá trị của những hy sinh và tầm nhìn ấy.
Chúng tôi có giảng đường khang trang, có hòa bình để tự do ước mơ, có sách vở đầy đủ. Nhưng có một điều không thay đổi – đó là trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước.
Câu chuyện về Tổng Bí thư Trường Chinh không chỉ là một ký ức lịch sử. Đó là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng: mọi thành công không bắt đầu từ điều kiện thuận lợi, mà bắt đầu từ bản lĩnh và tầm nhìn. Một người lãnh đạo, hay một người làm nghề y trong tương lai, không chỉ cần kiến thức, mà còn cần sự quyết đoán để đứng vững trước giông bão, và một trái tim kiên trung để không bao giờ lùi bước trước thử thách.
Ngọn đèn dầu trong đêm Đình Bảng năm ấy đã tắt, nhưng ánh sáng của tư duy đổi mới và ý chí sắt đá ấy thì vẫn còn đó. Nó cháy trong lòng tự hào dân tộc của chúng tôi, trong tinh thần vượt khó của mỗi sinh viên, và trong lời hứa thầm lặng: Sẽ cống hiến hết mình cho tổ quốc – dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.



