Khi báo chí tìm đến người anh hùng
Sau những chiến công liên tiếp, tên tuổi Nguyễn Văn Bảy bắt đầu được nhiều người biết đến. Một ngày nọ, có nhà báo tìm đến đơn vị. Họ mang theo sổ tay, máy ảnh và rất nhiều câu hỏi. Người nhà báo muốn biết người phi công đã lập những chiến công ấy là người như thế nào. Ông Nguyễn Văn Bảy lúc đó vẫn đang làm việc như mọi ngày. Nghe nói có người muốn gặp, ông chỉ cười: “Nhà báo hỏi chuyện gì?” “Muốn viết bài về anh.” Ông im lặng một chút rồi nói: “Viết về anh em trong đơn vị nữa nhé.” Người nhà báo hỏi: “Nhưng hôm nay chúng tôi đến tìm anh mà.” Ông đáp: “Không có anh em thì làm sao có tôi.” Câu trả lời ấy khiến người phóng viên bất ngờ. Tôi được một cựu chiến sĩ kể rằng khi ấy Nguyễn Văn Bảy không thích nói nhiều về những lần mình lập công. Ông thường nhắc đến những người thợ máy. Nhắc đến đồng đội cùng bay.

Sau những chiến công liên tiếp, tên tuổi Nguyễn Văn Bảy bắt đầu được nhiều người biết đến.
Một ngày nọ, có nhà báo tìm đến đơn vị.
Họ mang theo sổ tay, máy ảnh và rất nhiều câu hỏi.
Người nhà báo muốn biết người phi công đã lập những chiến công ấy là người như thế nào.
Ông Nguyễn Văn Bảy lúc đó vẫn đang làm việc như mọi ngày.
Nghe nói có người muốn gặp, ông chỉ cười:
“Nhà báo hỏi chuyện gì?”
“Muốn viết bài về anh.”
Ông im lặng một chút rồi nói:
“Viết về anh em trong đơn vị nữa nhé.”
Người nhà báo hỏi:
“Nhưng hôm nay chúng tôi đến tìm anh mà.”
Ông đáp:
“Không có anh em thì làm sao có tôi.”
Câu trả lời ấy khiến người phóng viên bất ngờ.
Tôi được một cựu chiến sĩ kể rằng khi ấy Nguyễn Văn Bảy không thích nói nhiều về những lần mình lập công.
Ông thường nhắc đến những người thợ máy.
Nhắc đến đồng đội cùng bay.
Nhắc đến những người làm nhiệm vụ dưới mặt đất.
Khi được hỏi:
“Anh cảm thấy thế nào sau mỗi chiến thắng?”
Ông chỉ trả lời rất giản dị:
“Vui vì hoàn thành nhiệm vụ.”
“Anh có nghĩ mình là người đặc biệt không?”
Ông lắc đầu:
“Không. Tôi cũng là người lính như anh em thôi.”
Nhà báo tiếp tục hỏi về những trận đánh.
Ông kể, nhưng không tô điểm.
Không tự ca ngợi.
Có những chuyện ông chỉ nói vài câu rồi chuyển sang chuyện đồng đội.
Người phóng viên nhận ra rằng người anh hùng trước mặt mình khác với hình dung ban đầu.
Không có vẻ tự hào quá mức.
Không cố tạo ra một câu chuyện lớn về bản thân.
Chỉ là một người lính trẻ, nói chuyện bằng giọng bình dị và luôn nhắc đến tập thể.
Đến cuối buổi, nhà báo hỏi:
“Nếu được gửi một lời đến những người đang đọc bài báo về anh, anh muốn nói gì?”
Nguyễn Văn Bảy suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Đừng chỉ nhớ một mình tôi. Hãy nhớ cả những người đã cùng tôi chiến đấu.”
Câu nói ấy được người sưu tầm lịch sử ghi nhớ rất lâu.
Bởi trong chiến tranh, một chiến công có thể được ghi dưới tên một người, nhưng để làm nên chiến công ấy là công sức của cả tập thể.
Người phi công có thể là người được nhìn thấy trên trang báo.
Nhưng phía sau anh là những người thợ máy thức trắng.
Là đồng đội cùng bay.
Là người trực ban.
Là những người chỉ huy.
Là cả một đơn vị luôn chờ máy bay trở về.
Tôi nghĩ khoảnh khắc báo chí tìm đến Nguyễn Văn Bảy cũng là lúc người ta nhìn thấy một phẩm chất đáng quý của người anh hùng: càng được nhiều người biết đến, ông càng muốn nhắc về những người đứng bên cạnh mình.
Sau buổi trò chuyện, các nhà báo ra về.
Nguyễn Văn Bảy lại trở về với công việc.
Không có sự thay đổi nào đặc biệt.
Ngày hôm sau, ông vẫn đến sân bay.
Vẫn kiểm tra máy bay.
Vẫn nói chuyện với anh em.
Vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Như thể những bài báo về mình chưa từng xuất hiện.
Một cựu đồng đội từng nói với tôi:
“Anh Bảy ngoài đời cũng vậy thôi. Người ta gọi anh là anh hùng, còn anh vẫn chỉ nhận mình là người lính.”
Có lẽ đó chính là điều làm nên vẻ đẹp của câu chuyện.



