khi bệnh xá phải chuyển đi giữa đêm để tránh máy bay
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, chiến trường Quảng Ngãi thường xuyên hứng chịu các đợt trinh sát và ném bom. Để bảo toàn lực lượng và tiếp tục cứu chữa thương binh, các bệnh xá dã chiến không thể đặt cố định một chỗ. Mỗi khi có tin máy bay địch phát hiện hoặc chuẩn bị đánh phá, toàn bộ bệnh xá phải khẩn trương di chuyển ngay trong đêm.
Là bác sĩ của bệnh xá, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội nhanh chóng thu dọn thuốc men, dụng cụ y tế, hồ sơ và cáng thương binh băng rừng đến địa điểm mới. Nhiều thương binh bị thương nặng không thể tự đi, phải được khiêng bằng cáng trên những con đường rừng gập ghềnh. Mọi người phải giữ tuyệt đối im lặng, không được dùng ánh sáng để tránh bị máy bay phát hiện.
Cuộc hành quân diễn ra trong điều kiện vô cùng gian khổ: trời tối, đường trơn trượt, có lúc phải vượt suối hoặc leo dốc, trong khi tiếng máy bay vẫn rền trên bầu trời. Dù mệt mỏi và nguy hiểm, đội ngũ y tế vẫn đặt sự an toàn của thương binh lên trên hết. Khi đến nơi trú ẩn mới, họ lại nhanh chóng dựng lán, sắp xếp dụng cụ và tiếp tục điều trị như chưa hề có cuộc di chuyển.
Sự kiện này phản ánh thực tế của chiến tranh ở miền Nam Việt Nam: các bệnh xá dã chiến luôn phải cơ động để tránh các cuộc không kích và càn quét. Qua những trang nhật ký, hình ảnh Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội âm thầm chuyển bệnh xá giữa đêm đã khắc họa tinh thần kiên cường, ý chí vượt khó và trách nhiệm của những người thầy thuốc trên chiến trường, những người vừa chiến đấu với bom đạn vừa giành giật sự sống cho thương binh trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.



