Khi bình minh không còn là bắt đầu
Một buổi sáng, anh thức dậy sớm hơn mọi ngày.
Ánh sáng bắt đầu lan ra.
Không gian dần rõ.
Mọi thứ giống như một sự bắt đầu.
Nhưng anh không cảm thấy như vậy.
Không có cảm giác “một ngày mới”.
Chỉ là sự tiếp nối.
Không gián đoạn.
Không tách biệt.
Anh bước ra ngoài.
Nhìn ánh sáng.
Nhìn mọi thứ xung quanh.
Và nhận ra—
không phải lúc nào bình minh cũng là bắt đầu.
Đôi khi,
nó chỉ là một phần của dòng chảy
không bao giờ dừng lại.
Anh không tìm kiếm ý nghĩa trong khoảnh khắc đó.
Không cố gọi tên cảm giác.
Chỉ đứng.
Và nhận ra mình đang ở đó.
Không hơn.
Không kém.
Và điều đó—
đã đủ.



