Bài viết

Khi bom đạn phủ kín bầu trời – Ý chí sắt đá vượt lên trên hủy diệt

Trong những giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến, kẻ thù đã trút xuống mảnh đất Long An hàng vạn tấn bom đạn nhằm hủy diệt sự sống và khuất phục ý chí cách mạng. Thế nhưng, ngay cả khi bom đạn phủ kín bầu trời, sự sống vẫn nảy mầm và tinh thần kháng chiến vẫn rực cháy. Qua cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và sự quả cảm của những chiến sĩ như Huỳnh Văn Đảnh, chúng ta thấy được một bản lĩnh thép: bom đạn có thể san bằng làng mạc nhưng không bao giờ san bằng được lòng yêu nước

Tây Ninh13/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự tàn khốc của mưa bom bão đạn

Chiến trường địa phương từng là nơi hứng chịu những đợt oanh tạc dữ dội, từ pháo bầy đến bom tọa độ. Kẻ thù muốn biến những vùng đất tự do thành "vùng trắng", phá hủy mọi nguồn sống để cắt đứt sự ủng hộ của nhân dân dành cho cách mạng. Trong những thời khắc ấy, bầu trời không còn màu xanh mà chỉ còn khói lửa và tiếng rền vang của sự hủy diệt. Những cánh đồng lúa, những rặng dừa ven sông Vàm Cỏ bị tàn phá nặng nề, nhưng dưới những căn hầm bí mật, nhịp đập của cách mạng vẫn chưa bao giờ ngừng lại.

Mẹ Trần Thị Viết – Pháo đài tinh thần giữa làn bom đạn

Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng chính là hiện thân của sự bám trụ kiên cường nhất. Mẹ sinh năm 1892, sống giữa vùng Đồng Tháp Mười đầy rẫy hiểm nguy và bom đạn. Dù phải chịu đựng nỗi đau mất đi 7 người con trai anh dũng hy sinh, mẹ vẫn không hề nao núng.

Ngay cả khi bom đạn cày xới xung quanh đồn Cả Rưng, mẹ vẫn giữ vững sự bình tĩnh kỳ lạ để thắp đèn lồng làm tín hiệu dẫn đường cho cán bộ. Mẹ đã sống đến tuổi 119, vượt qua mọi sự hủy diệt của chiến tranh để chứng kiến ngày đất nước sạch bóng quân thù. Trái tim bao dung của mẹ, vốn dành cả sự chăm sóc cho con dâu mồ côi Phan Thị Thép, chính là hậu phương vững chắc nhất giúp người lính vững tâm chiến đấu giữa làn bom đạn.

Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và ý chí bám đất giữ làng

Sức mạnh đối chọi với bom đạn còn đến từ những con người thép như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ. Là một "nhà thiện xạ" du kích, anh đã cùng đồng đội bám trụ địa bàn, diệt hàng trăm tên địch trong 134 trận đánh.

Đặc biệt, khi kẻ thù dùng bom đạn và lửa đốt cháy 90 ngôi nhà nhằm dồn dân vào ấp chiến lược, anh Đảnh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại toàn bộ nhà cửa ngay trong đêm. Hành động đó là một lời thách thức đanh thép trước sức mạnh khí tài của địch: bom đạn có thể phá hủy mái nhà nhưng không thể ngăn cản nhân dân ta xây dựng lại cuộc sống và tiếp tục rào làng chiến đấu.

Lời thề quyết tử lan tỏa giữa khói lửa

Tinh thần vượt qua bom đạn còn được hun đúc từ những lời thề thiêng liêng. Tại Trảng Bàng, 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong đã thề: "Độc lập hay là chết!", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu". Lời thề ấy là vũ khí sắc bén giúp họ vững vàng giữa trận tiền, biến mỗi hố bom thành một trận địa phục kích, biến mỗi nỗi đau thành sức mạnh để tiến lên.

Gia tài của lòng dũng cảm và bài học hôm nay

Khi bom đạn đã lùi xa, gia tài mẹ Trần Thị Viết để lại là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi. Những vùng đất từng bị san bằng bởi bom đạn nay đã hồi sinh mạnh mẽ, xanh tươi màu lúa mới.

Nhìn lại lịch sử "Khi bom đạn phủ kín bầu trời", chúng ta thêm tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của Long An. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối tinh thần ấy, sống và cống hiến hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của lớp lớp cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn