Khi bom rơi xuống bến đò
Một ngày nọ, bom địch trút xuống khu vực bến sông.
Mặt đất rung chuyển.
Nước sông Nhật Lệ cuộn lên.
Mọi người tìm nơi trú ẩn.
Nhưng Mẹ Suốt vẫn ở bên con đò.
Mẹ biết nếu bến bị chia cắt, việc vận chuyển sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Khi tiếng bom vừa ngớt, mẹ lại bước xuống thuyền.
Một chiến sĩ ngăn mẹ:
“Mẹ bị thương thì sao?”
Mẹ đáp:
“Bom đạn thì ai cũng có thể gặp. Việc cần làm thì vẫn phải làm.”
Rồi mẹ cầm mái chèo.
Con đò lại rời bến.
Nhìn từ xa, bóng mẹ nhỏ bé giữa dòng sông rộng lớn.
Nhưng chính hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng.
Một người mẹ.
Một mái chèo.
Một dòng sông.
Và một tinh thần không khuất phục.
Chiến tranh có thể phá hủy nhà cửa, ruộng đồng, phố xá.
Nhưng không thể phá hủy ý chí của những con người quyết tâm bảo vệ quê hương.



