Khi Bông Sen Thép Nở Giữa Đồng Hoang
Khi Bông Sen Thép Nở Giữa Đồng Hoang
Trời Mỹ Tho những ngày đầu năm 1963 vẫn còn vương chút hơi may của mùa gió chướng. Ấp Bắc hiện ra trong làn sương sớm như một ốc đảo xanh rì với những rặng tre bao quanh, nằm khiêm nhường bên dòng kênh Nguyễn Tấn Thành. Nhưng đằng sau vẻ thanh bình ấy, một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng đang bao trùm. Những người chiến sĩ Tiểu đoàn 261 và 514 phối hợp cùng du kích địa phương đã vào vị trí. Họ hiểu rằng, lần này kẻ thù không đến bằng đôi chân trần hay những chiếc xe lội nước thô sơ, mà đến bằng "sức mạnh tuyệt đối" của chiến thuật "Trực thăng vận" và "Thiết xa vận" mà giới quân sự Mỹ đang hết sức tự đắc.
Tiếng động cơ gầm rú từ phía chân trời xa xăm dần phá tan sự yên ả của vùng sông nước. Những chiếc trực thăng CH-21, được mệnh danh là "quả chuối bay", lừng lững xuất hiện trên nền trời xanh thẳm như những con quái vật tiền sử. Dưới đất, những chiếc xe bọc thép M-113 như những pháo đài di động, gầm vang xích sắt, cày xới mặt đất bùn lầy để tiến vào trận địa. Đối mặt với chúng là những chiến sĩ giải phóng quân với vũ khí thô sơ, nhưng trong lồng ngực là ý chí đúc kết từ nghìn năm giữ nước.
Trận đánh mở màn không phải bằng tiếng súng, mà bằng một sự im lặng chết chóc. Quân giải phóng kiên nhẫn đợi cho đến khi những chiếc trực thăng hạ thấp độ cao, định đổ quân xuống ngay sát bìa làng. Khi khoảng cách chỉ còn trong tầm mắt, một hiệu lệnh đanh thép vang lên. Cả trận địa ấp Bắc rung chuyển. Những họng súng trường, súng máy và cả những khẩu súng ngựa trời đồng loạt khạc lửa. Những "quả chuối bay" vốn dĩ kiêu hãnh trên bầu trời bỗng chốc trở nên chao đảo. Chiếc thứ nhất trúng đạn, khói đen bốc lên nghi ngút rồi lao xuống sình lầy. Chiếc thứ hai, thứ ba nối đuôi nhau chịu chung số phận.
Sự tự tin của các cố vấn Mỹ bắt đầu lung lay. Họ không thể hiểu nổi tại sao những người lính "chân đất mắt toét" lại có thể bắn hạ được những khí tài hiện đại nhất của quân đội Hoa Kỳ. Nhưng bí mật không nằm ở vũ khí, mà nằm ở trận đồ bát quái của lòng dân. Những công sự được đào sâu dưới gốc tre, những giao thông hào nối liền các xóm ấp đã biến Ấp Bắc thành một pháo đài không thể xuyên phá. Mỗi bụi rậm, mỗi gốc dừa đều có thể là một họng súng đang chờ đợi.
Khi nắng đã lên cao, mặt trận chuyển sang giai đoạn ác liệt nhất. Những chiếc M-113 bắt đầu tiến vào, hòng dùng sức mạnh hỏa lực từ súng máy 12,7mm để cày nát các tuyến phòng thủ. Những viên đạn xuyên thép rít lên trong không trung, chặt đứt những thân tre già. Nhưng chính tại đây, huyền thoại về những "tay không bắt giặc" đã xuất hiện. Các chiến sĩ đặc công, với những gói thuốc nổ và lòng dũng cảm phi thường, đã bò sát mặt đất, tận dụng từng gốc cây, gò đất để tiếp cận "vỏ quặng" thép. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, chiếc M-113 dẫn đầu bốc cháy ngùn ngụt, chặn đứng đà tiến quân của cả đoàn xe.
Giữa mịt mù khói súng, hình ảnh những người chiến sĩ hiện lên đẹp đẽ và bi tráng. Có người vừa bắn xong quả đạn cuối cùng đã ngã xuống trong tư thế tiến lên phía trước. Có những bà mẹ Mỹ Tho, dù đạn lạc tên bay, vẫn kiên cường tiếp lương tải đạn, nấu cơm cho bộ đội ngay dưới hầm hào. Đó là sự hòa quyện tuyệt vời giữa tình quân và dân, giữa ý chí cá nhân và khát vọng độc lập của cả một dân tộc.
Chiều tà buông xuống trên cánh đồng Ấp Bắc. Khói súng vẫn còn lảng bảng trên những xác trực thăng và xe bọc thép cháy đen. Quân địch bắt đầu rút chạy trong sự hoang mang tột độ. "Chiến thuật tân kỳ" đã phá sản hoàn toàn trước một đối thủ mà họ luôn đánh giá thấp. Chiến thắng Ấp Bắc không chỉ tính bằng số xác máy bay hay xe bọc thép bị phá hủy, mà nó là một cú sốc tâm lý giáng mạnh vào giới cầm quyền Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Nó chứng minh một chân lý giản đơn nhưng hùng hồn: Vũ khí hiện đại không thể khuất phục được một dân tộc có chính nghĩa và quyết tâm sắt đá.
Đêm ấy, sau trận đánh, bầu trời Ấp Bắc lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có, nhưng hơi ấm từ chiến thắng vẫn còn lan tỏa trong từng nếp nhà, từng ánh mắt của người chiến sĩ. Những câu hò trên sông Tiền dường như cũng vang xa hơn, tự hào hơn. Ấp Bắc từ một địa danh vô danh trên bản đồ đã trở thành một biểu tượng, một ngọn đuốc thắp sáng phong trào "Thi đua ấp Bắc, giết giặc lập công" trên khắp miền Nam.
Nhìn lại trang sử ấy, ta không chỉ thấy những chiến công hiển hách, mà còn thấy cả một tầm nhìn chiến lược của Đảng và Quân đội ta. Đó là sự vận dụng sáng tạo nghệ thuật quân sự lấy yếu đánh mạnh, lấy ít địch nhiều. Trận Ấp Bắc là khúc dạo đầu cho một bản hùng ca đại thắng, mở ra giai đoạn mới của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi mà sức mạnh của khối đại đoàn kết dân tộc đã đánh bại mọi xiềng xích của chủ nghĩa thực dân mới.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, cánh đồng Ấp Bắc ngày nay đã xanh ngắt một màu lúa mới. Những vết tích chiến tranh đã mờ phai theo năm tháng, nhưng tinh thần Ấp Bắc vẫn mãi là một phần máu thịt của lịch sử. Mỗi độ tháng Giêng về, khi nắng vàng trải nhẹ trên những dòng kênh, người ta vẫn như nghe thấy tiếng súng hào hùng năm ấy, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của hòa bình và cái giá của độc lập dân tộc. Bông sen thép Ấp Bắc vẫn cứ mãi nở rộ, tỏa hương thơm ngát trong dòng chảy bất tận của lịch sử Việt Nam.



