Cựu chiến binh

KHI BÓNG TỐI LÀ ĐỒNG MINH

Trong chiến tranh bí mật, ánh sáng là kẻ thù. Chỉ có bóng tối mới đủ bao dung để che chở người lính đặc công.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với phần lớn con người, bóng tối gợi sợ hãi. Nhưng với Phạm Duy Đô, bóng tối là người bạn trung thành.

Bóng tối che giấu bước chân.
Bóng tối xóa mờ hình dạng.
Bóng tối nuốt trọn những sai sót nhỏ nhất.

Người lính đặc công học cách đọc bóng tối như đọc một tấm bản đồ sống. Chỗ nào an toàn. Chỗ nào nguy hiểm. Chỗ nào có thể dừng lại. Chỗ nào phải đi thật nhanh.

Trong bóng tối, mọi giác quan được đẩy lên mức cao nhất. Tai nghe rõ hơn. Mắt tinh hơn. Cảm giác về không gian nhạy bén hơn. Con người trở nên tỉnh táo đến mức cực hạn.

Phạm Duy Đô nhiều lần tự nhủ: nếu không có bóng tối, ông và đồng đội sẽ không thể tồn tại giữa lòng đô thị đầy ánh đèn và cạm bẫy ấy.

Nhưng bóng tối cũng không phải nơi trú ẩn vĩnh viễn. Nó chỉ che chở người biết đi đúng lúc, dừng đúng chỗ và rút lui đúng thời điểm. Ai chủ quan sẽ bị chính bóng tối nuốt chửng.

Với người lính đặc công, bóng tối không phải để trốn tránh. Nó là điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ, để ánh sáng của chiến thắng có thể xuất hiện đúng lúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn