Cựu Thanh niên xung phong

Khi Bục Giảng Tạm Gác Lại

Năm 1972, khi vừa bắt đầu đứng lớp dạy tiểu học, Lò Thị Hạnh nghe tin địa phương phát động thanh niên xung phong chi viện cho các tuyến giao thông trọng yếu. Không do dự, chị viết đơn tình nguyện, tạm gác lại bục giảng thân quen.

04/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị được phân công làm nhiệm vụ vận tải hàng hóa bằng xe tải trên tuyến đường miền núi hiểm trở. Những con đường quanh co, trơn trượt sau mưa, nhiều đoạn phải đi sát mép vực sâu. Có những đêm xe chạy không bật đèn để tránh bị phát hiện, chỉ dựa vào ánh trăng và kinh nghiệm của tài xế.

Chị Hạnh phụ trách ghi chép, kiểm tra hàng hóa và hỗ trợ khi xe hỏng. Nhiều lần, cả đội phải xuống đẩy xe giữa bùn lầy. Bùn đất bám kín quần áo, nhưng khi xe nổ máy trở lại, ai nấy đều cười vang giữa núi rừng.

Có lần, một trận bom rơi cách đoàn xe không xa. Khói bụi mù mịt, đất đá văng tung tóe. Sau khi kiểm tra an toàn, chị vẫn tiếp tục hành trình. “Sợ thì có sợ, nhưng nghĩ đến người phía trước đang chờ, mình lại không cho phép mình chùn bước,” chị kể.

Hòa bình lập lại, chị trở về nghề dạy học. Những bài giảng của chị không chỉ có con chữ mà còn có câu chuyện về trách nhiệm, về tuổi trẻ biết sống vì cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn