KHI BÚT NGHIÊN HÓA THÀNH TAY SÚNG
KHI BÚT NGHIÊN HÓA THÀNH TAY SÚNG
KHI BÚT NGHIÊN HÓA THÀNH TAY SÚNG
- Tác giả: Đỗ Thị Mỹ Lương
- Nhân vật: Liệt sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam Nguyễn Văn Thạc (14/10/1952 – 30/7/1972)
1. "Chuyện đời" viết bằng máu và hoa:
Nguyễn Văn Thạc sinh ngày 14/10/1952 tại làng Bưởi, Hà Nội, trong một
gia đình thợ dệt có truyền thống hiếu học. Anh là hiện thân rực rỡ nhất của
thế hệ trí thức trẻ Thủ đô thời bấy giờ: tài hoa, lãng mạn và tràn đầy lý
tưởng. Với giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc năm học 1969-1970
và tấm vé vào thẳng khoa Toán - Cơ của Đại học Tổng hợp Hà Nội, tương
lai của anh vốn dĩ là những giảng đường yên tĩnh, là những công trình
nghiên cứu và những trang viết bay bổng.
Thế nhưng, lịch sử đã chọn anh cho một sứ mệnh khác. Tháng 9/1971, giữa
lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, theo tiếng
gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng sinh viên năm nhất ấy đã tạm gác lại bút
nghiên, xếp lại những giấc mơ dang dở để khoác lên mình màu áo xanh
người lính. Anh lên đường không chút do dự, mang theo trong ba lô cả một tâm hồn nghệ sĩ và
khát vọng của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trong suốt quãng thời gian huấn luyện và hành quân gian khổ vào Nam, anh
đã ghi lại mọi tâm tư, rung động của mình vào cuốn nhật ký mang tên
“Chuyện đời”. Những trang viết ấy không chỉ có khói lửa, mà còn tràn ngập
tình yêu cuộc sống, nỗi nhớ trường lớp và những suy tư về hạnh phúc. Ngày
30/7/1972, tại "chảo lửa" Thành cổ Quảng Trị – nơi được mệnh danh là
"thành cổ máu và hoa" – Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi chưa
đầy 20 tuổi đời và mới chỉ có 10 tháng tuổi quân.
Anh ngã xuống bên dòng sông Thạch Hãn, để lại lời hẹn ước định mệnh với
người bạn gái phương xa: "Hẹn đến ngày 30/4/1975 sẽ trả lời cho em hạnh
phúc là gì". Một lời hẹn tưởng chừng như vô định giữa làn mưa bom bão
đạn, nhưng kỳ lạ thay, nó đã trở thành một lời tiên tri chính xác đến ngỡ
ngàng. Đúng ngày 30/4/1975, đất nước thống nhất, nhưng người viết nên lời
hẹn ấy đã mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi, trở thành một phần của cỏ cây,
sông nước Quảng Trị hào hùng.
2. Cảm nhận của thế hệ "hoa đỏ" hôm nay:
Đọc những dòng nhật ký của anh Thạc ở tuổi 17, 18, em chợt
lặng người khi nhận ra khoảng cách giữa hai thế hệ dường
như xóa nhòa. Ở cái tuổi mà chúng mình đang mải mê với
những kỳ thi, những dự định chọn ngành, chọn trường, thì anh
Thạc và thế hệ cha anh ngày ấy lại chọn cho mình một "ngành
học" đặc biệt nhất: Ngành bảo vệ Tổ quốc.
Điều chạm đến trái tim mình nhất không phải là sự khốc liệt
của bom đạn, mà là tâm hồn bay bổng, yêu đời của anh giữa
chiến trường. Anh viết: "Cuộc đời đẹp nhất là trên đường ra
trận". Câu nói ấy khiến mình phải tự soi rọi lại bản thân.
Chúng mình đang sống trong những ngày hòa bình, được theo
đuổi đam mê, được tự do lựa chọn tương lai... tất cả đều được
đánh đổi bằng những "lời hẹn trắng" mãi mãi nằm lại nơi
chiến trường của những người như anh.
Hình ảnh anh nằm lại nơi Thành cổ khi tuổi đời còn quá trẻ là
một hồi chuông thức tỉnh lòng tự trọng trong mỗi học sinh
hôm nay. Anh Thạc đã sống một tuổi hai mươi rực rỡ nhất, và
chính câu chuyện của anh là kim chỉ nam giúp mình hiểu rằng: Thanh xuân không chỉ là để
hưởng thụ, mà là để cống hiến.
Trách nhiệm của chúng mình hôm nay không phải là cầm súng ra trận, mà là phải học tập thật
tốt, sống có mục đích và lòng tử tế. Chúng mình sẽ viết tiếp những trang nhật ký còn dang dở
của anh bằng sự thành đạt của bản thân và sự phồn vinh của đất nước. Anh mãi mãi ở tuổi hai
mươi, còn chúng mình sẽ mang theo tinh thần của anh để vững bước vào đời.
Thông điệp gửi lại: Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Hãy sống sao cho xứng đáng với
những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh hơn cả chúng mình bây giờ.


