Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi cả tiểu đội chỉ còn ít đạn

Cuối một ngày chiến đấu, cả tiểu đội tập trung bên một công sự dã chiến. Khói bụi vẫn còn phủ trên những tán cây. Ai cũng mệt, quần áo lấm đất, nhưng không ai rời vị trí. Người tiểu đội trưởng kiểm tra lại tình hình rồi nói nhỏ: – Kiểm tra cơ số đạn. Từng người lần lượt báo cáo. Những con số được ghi lại cẩn thận. Sau khi cộng lại, người tiểu đội trưởng im lặng vài giây. Đạn còn rất ít.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi cả tiểu đội chỉ còn ít đạn

Cuối một ngày chiến đấu, cả tiểu đội tập trung bên một công sự dã chiến. Khói bụi vẫn còn phủ trên những tán cây. Ai cũng mệt, quần áo lấm đất, nhưng không ai rời vị trí.

Người tiểu đội trưởng kiểm tra lại tình hình rồi nói nhỏ:

– Kiểm tra cơ số đạn.

Từng người lần lượt báo cáo. Những con số được ghi lại cẩn thận. Sau khi cộng lại, người tiểu đội trưởng im lặng vài giây.

Đạn còn rất ít.

Anh nhìn những người lính đang ngồi quanh mình. Không ai hỏi thêm. Họ đều hiểu rằng nguồn tiếp tế chưa thể đến ngay.

Một chiến sĩ trẻ lấy túi đạn của mình ra, đặt phần còn lại xuống giữa nhóm.

– Tôi còn từng này.

Người bên cạnh cũng đặt phần của mình xuống.

– Tôi cũng vậy.

Chẳng bao lâu, số đạn ít ỏi của cả tiểu đội được kiểm tra và phân bổ theo mệnh lệnh của người chỉ huy. Mỗi người đều hiểu rằng từ lúc này, từng viên đạn phải được sử dụng có trách nhiệm.

Không ai tự ý hành động.

Người tiểu đội trưởng căn dặn:

– Bình tĩnh, giữ vị trí, chấp hành đúng lệnh. Khi có tiếp tế, chúng ta sẽ bổ sung.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

– Nếu tình hình khó khăn hơn thì sao?

Người chỉ huy đáp:

– Càng khó càng phải giữ bình tĩnh. Chúng ta còn đồng đội bên cạnh.

Câu nói ấy khiến mọi người yên tâm hơn.

Đêm xuống. Trong khoảng lặng hiếm hoi, họ chia nhau ngụm nước cuối trong bi đông và kiểm tra lại trang bị. Một người lấy mảnh vải lau bụi trên chiếc mũ sắt của đồng đội. Người khác nhắc bạn mình nghỉ một lát.

Không ai nói về nỗi sợ.

Họ chỉ nói về việc phải làm.

Gần sáng, tiếng liên lạc từ phía sau truyền tới: đường tiếp tế đã mở lại.

Một chiến sĩ thở phào.

Người tiểu đội trưởng nhìn anh em rồi nói:

– Tốt rồi. Nhưng nhớ nhé, thứ giúp chúng ta đứng vững không chỉ là đạn.

Một người hỏi:

– Mà là gì, anh?

Anh nhìn quanh tiểu đội:

– Là kỷ luật, là bình tĩnh và là biết dựa vào nhau.

Mọi người gật đầu.

Khi những hòm tiếp tế được đưa tới, mỗi người nhanh chóng bổ sung trang bị theo đúng phân công. Không ai tranh phần hơn. Không ai quên nhiệm vụ của mình.

Sau này, khi kể lại câu chuyện, một người lính trong tiểu đội nói rằng ông nhớ nhất không phải những viên đạn còn lại hôm ấy, mà là khoảnh khắc cả nhóm ngồi bên nhau giữa lúc khó khăn.

Ai cũng biết mình đang thiếu thốn.

Nhưng không một ai nghĩ đến chuyện bỏ mặc người bên cạnh.

Bài học: Trong hoàn cảnh gian khó, bản lĩnh của người lính được thể hiện qua sự bình tĩnh, kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội. Những thử thách khắc nghiệt càng làm nổi bật giá trị của việc cùng nhau chia sẻ và hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn