KHI CẢ TIỂU ĐỘI CHỈ CÒN LẠI MỘT NGƯỜI SỐNG SÓT
Sau một trận đánh dữ dội tại Thành cổ Quảng Trị, cả tiểu đội hy sinh, chỉ còn lại duy nhất một người sống sót – mang theo nỗi cô độc và gánh nặng ký ức suốt cuộc đời.
Không có nỗi đau nào trong chiến tranh giống nỗi đau của người sống sót cuối cùng.
Không phải vì người ấy chịu nhiều vết thương nhất, mà vì từ giây phút ấy trở đi, anh ta phải sống thay phần của tất cả những người đã ngã xuống.
Trận đánh hôm đó diễn ra vào một buổi chiều mưa nặng hạt. Địch phản kích quyết liệt nhằm chiếm lại một phần Thành cổ. Tiểu đội của ông được lệnh bám trụ bằng mọi giá. Lệnh rất ngắn: “Còn người thì còn chốt.”
Pháo bắn suốt nhiều giờ liền. Giao thông hào bị san phẳng. Hầm sập. Đạn cối rơi sát đội hình. Từng người một ngã xuống. Có người hy sinh ngay tại chỗ, có người bị thương nặng, không kịp kéo đi.
Ông bị sức ép của một quả pháo hất văng xuống hố bom, bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, trời đã nhá nhem tối. Mưa vẫn rơi. Thành cổ im lặng đến rợn người. Không còn tiếng súng. Không còn tiếng gọi nhau. Chỉ còn tiếng mưa gõ lên đất và mùi khét của thuốc nổ hòa với mùi máu.
Ông bò dậy, gọi từng cái tên quen thuộc. Không ai trả lời.
Ông tìm từng người. Người nằm úp mặt xuống bùn. Người dựa lưng vào thành hào, mắt mở trừng trừng. Người bị vùi nửa thân dưới. Những gương mặt từng ăn chung, ngủ chung, cười chung, giờ nằm rải rác như những mảnh vỡ.
Cả tiểu đội – không còn ai.
Chỉ còn mình ông sống sót.
Khoảnh khắc ấy, ông không khóc. Không hét. Chỉ ngồi thụp xuống giữa chiến trường, đầu óc trống rỗng. Sự sống lúc ấy không còn là niềm vui, mà là một gánh nặng khủng khiếp.
Ông tự hỏi: Tại sao mình còn sống?
Không có câu trả lời.
Sau chiến tranh, người ta gọi ông là “cựu chiến binh”. Nhưng trong lòng ông, mình chỉ là người còn lại cuối cùng của một tiểu đội không tên.
Mỗi dịp giỗ trận, ông thắp hương cho tất cả, nhưng bát hương nào cũng như thiếu một phần – vì ông biết, nếu không có mình sống sót, có lẽ chẳng ai nhớ đủ tên từng người.
Sống sót không phải lúc nào cũng là may mắn. Đôi khi, đó là một trách nhiệm kéo dài cả đời.



