KHI CĂN CỨ HÌNH THÀNH – VÀ BẦU TRỜI KHÔNG CÒN BÌNH YÊN (1951 – 1952)
Những năm sau 1949, khi phong trào cách mạng ở Lộc Ninh – Suối Ông Hùng dần được củng cố, chiến trường Nam Bộ bước vào giai đoạn đòi hỏi phải có những căn cứ vững chắc hơn, đủ sức đứng chân cho các cơ quan lãnh đạo và lực lượng kháng chiến lâu dài.
Đến năm 1951, một quyết định quan trọng được đưa ra. Trung ương chọn vùng rừng núi phía Đông Tây Ninh để xây dựng căn cứ, thành lập huyện căn cứ Dương Minh Châu. Từ đó, Lộc Ninh không còn chỉ là nơi bám trụ của lực lượng địa phương, mà trở thành một phần của An toàn khu – nơi bảo vệ và nuôi dưỡng cả một hệ thống lãnh đạo cách mạng miền Nam.
Từ những cánh rừng tưởng như hoang vu, từng khu căn cứ dần hình thành. Những con đường mòn được mở rộng. Những điểm liên lạc được thiết lập. Những mái nhà dân trở thành nơi trú ẩn an toàn cho cán bộ.
Người dân Lộc Ninh khi ấy không cần ai kêu gọi nhiều. Họ hiểu rằng, bảo vệ cán bộ cũng chính là bảo vệ tương lai của mình.
Ban ngày, cuộc sống vẫn diễn ra bình thường. Người đi rẫy, người cạo mủ cao su. Nhưng khi đêm xuống, cả vùng đất như đổi khác. Những chuyến đi trong rừng, những cuộc họp bí mật, những lần chuyển tài liệu… tất cả diễn ra trong im lặng nhưng đầy khẩn trương.
Căn cứ lớn dần lên, đồng nghĩa với việc địch cũng tăng cường đánh phá.
Không chỉ dưới mặt đất, bầu trời cũng bắt đầu trở thành mối đe dọa.
Năm 1952, những chiếc máy bay trinh sát của thực dân Pháp liên tục bay thấp trên vùng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng. Chúng quần thảo, quan sát, tìm kiếm dấu vết của căn cứ. Tiếng động cơ ngày càng quen thuộc, nhưng cũng ngày càng đáng lo.
Địch tin rằng, từ trên cao, chúng có thể nhìn thấy tất cả.
Nhưng chúng không hiểu rằng, dưới những tán rừng ấy, có những con người đang chờ đợi.
Ngày 28 tháng 10 năm 1952, tại khu vực Trảng Sầm, một chiếc máy bay trinh sát bay thấp, lượn nhiều vòng trên khu vực nghi có lực lượng ta. Dưới mặt đất, lực lượng du kích đã âm thầm bố trí từ trước.
Không có vũ khí hiện đại. Không có pháo phòng không.
Chỉ là những khẩu súng bộ binh… và sự kiên nhẫn.
Khi chiếc máy bay hạ thấp đến khoảng cách có thể bắn trúng, loạt đạn đồng loạt vang lên. Tiếng súng xé toạc không gian yên tĩnh của rừng.
Chiếc máy bay chao đảo.
Rồi lao xuống.
Một khoảnh khắc ngắn ngủi… nhưng đủ để thay đổi suy nghĩ của cả hai phía.
Chỉ hai ngày sau, ngày 30 tháng 10 năm 1952, tại Trâm Sụ, một chiếc máy bay trinh sát khác tiếp tục bị bắn rơi.
Hai sự kiện liên tiếp.
Không chỉ là chiến công.
Mà là lời khẳng định.
Rằng bầu trời không còn là nơi an toàn tuyệt đối của địch.
Từ đó, những chuyến bay thấp trở nên dè dặt. Những vòng lượn không còn tự tin như trước. Địch bắt đầu hiểu rằng, dưới những cánh rừng ấy không chỉ có cây, mà còn có những con người biết chờ, biết đánh và dám đánh.
Còn với người dân Lộc Ninh, niềm tin ngày càng vững chắc hơn.
Từ những ngày giữ đất, đến những ngày hình thành căn cứ, rồi đến lúc dám đánh cả trên bầu trời… tất cả cho thấy một điều.
Rằng vùng đất này… đã thực sự trưởng thành.



