Bài viết

Khi cánh cửa bầu trời Tây Nguyên khép lại

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi cánh cửa bầu trời Tây Nguyên khép lại

Tây Nguyên bước vào những ngày đầu năm 1975 trong một vẻ yên tĩnh đến lạ. Núi rừng vẫn trập trùng trong sương sớm, những con đường đất đỏ bazan còn in dấu bánh xe bò chở cà phê, chở lúa. Nhưng dưới lớp vỏ bình yên ấy là sự chuyển động âm thầm của lịch sử. Những cánh rừng già không chỉ che chở cho chim thú mà còn đang ôm ấp trong lòng mình một quyết tâm lớn: mở cánh cửa chiến thắng bằng một đòn đánh làm rung chuyển toàn bộ hệ thống phòng thủ của đối phương ở Tây Nguyên. Và trong bức tranh ấy, sân bay Hòa Bình – một cứ điểm không lớn nhưng có ý nghĩa sinh tử – đã trở thành nơi ngòi nổ được châm lên.

Sân bay Hòa Bình nằm không xa trung tâm thị xã Buôn Ma Thuột, như một con mắt mở ra bầu trời, nơi không lực đối phương dựa vào để tiếp tế, cơ động và cứu nguy. Không phải là một sân bay hiện đại với đường băng dài thẳng tắp, nhưng Hòa Bình đủ để máy bay vận tải hạng nhẹ và trực thăng lên xuống liên tục. Từ đây, hàng hóa, đạn dược, quân tăng viện có thể được đổ xuống; thương binh, sĩ quan có thể được đưa đi. Nói cách khác, khi sân bay Hòa Bình còn hoạt động, Buôn Ma Thuột và toàn bộ hệ thống phòng thủ Tây Nguyên vẫn còn “mạch máu” nối với hậu phương của đối phương.

Chính vì thế, trong tính toán của Bộ Tư lệnh chiến dịch, việc đánh chiếm và vô hiệu hóa sân bay Hòa Bình mang ý nghĩa không kém gì một đòn đánh thẳng vào trái tim. Nếu Hòa Bình bị tê liệt, bầu trời Tây Nguyên sẽ khép lại, và đối phương sẽ rơi vào thế bị cô lập, hoang mang, mất khả năng ứng cứu nhanh. Đó không chỉ là một mục tiêu quân sự, mà là một đòn tâm lý có sức công phá lớn.

Những ngày trước giờ nổ súng, rừng Tây Nguyên đêm nào cũng rì rào tiếng gió, nhưng xen lẫn trong đó là tiếng bước chân khẽ khàng của bộ đội hành quân. Những đơn vị đặc công, bộ binh được giao nhiệm vụ đánh sân bay Hòa Bình đã âm thầm tiếp cận mục tiêu. Họ đi trong đêm, băng qua suối, lội qua những vạt rừng le rậm rạp, mang theo trên vai không chỉ là vũ khí mà còn là niềm tin về một bước ngoặt của cuộc chiến. Nhiều người trong số họ đã từng đánh sân bay, từng đánh đồn, nhưng Tây Nguyên lúc này không còn là một mặt trận thông thường. Ai cũng hiểu, đây là nơi mở đầu cho một chuỗi sụp đổ dây chuyền.

Khi đêm xuống sâu, sân bay Hòa Bình hiện ra trong tầm mắt những người lính đặc công như một khối sáng mờ mờ giữa khoảng đất trống. Hàng rào kẽm gai, bãi mìn, vọng gác… tất cả đều là những chướng ngại được bố trí cẩn mật. Ánh đèn vàng vọt từ khu nhà chỉ huy hắt ra, soi rõ những bóng lính gác đi tuần. Nhưng sự cẩn mật ấy không thể che giấu được một sự thật: đối phương vẫn tin rằng Tây Nguyên là nơi “yên ổn”, là vùng đệm chiến lược khó có khả năng bị đánh lớn trong thời điểm này.

Giờ G đến trong sự tĩnh lặng nghẹt thở. Phát súng đầu tiên xé toang màn đêm, như một tiếng sấm khô khốc báo hiệu cơn bão đang tới. Đặc công ta đồng loạt nổ súng, đánh thẳng vào các mục tiêu then chốt: khu chỉ huy, kho xăng, trận địa phòng không. Những khối bộc phá được đặt chính xác, nổ tung trong ánh lửa chói lòa. Đường băng sân bay rung chuyển, những vệt lửa bốc cao, khói đen cuồn cuộn trùm lên cả khoảng trời.

Đối phương hoàn toàn bị bất ngờ. Những phút đầu tiên, hệ thống chỉ huy của chúng rơi vào hỗn loạn. Điện đài bị phá hỏng, đèn hiệu tắt ngúm, các khẩu súng phòng không chưa kịp xoay nòng thì đã bị chế áp. Trong ánh lửa và tiếng nổ, những người lính ta lao lên, đánh giáp lá cà, từng mét đất quanh sân bay được giành giật quyết liệt.

Trận đánh không kéo dài theo kiểu giằng co. Đó là một đòn đánh nhanh, mạnh, chính xác – đúng tinh thần của chiến dịch mở màn. Chỉ trong một thời gian ngắn, sân bay Hòa Bình bị tê liệt hoàn toàn. Đường băng bị cày nát, kho xăng cháy rực, nhiều máy bay chưa kịp cất cánh đã trở thành những khối sắt cháy đen nằm chỏng chơ. Bầu trời Tây Nguyên, lần đầu tiên sau nhiều năm, rơi vào im lặng.

Nhưng giá trị của trận đánh không chỉ nằm ở những gì bị phá hủy. Quan trọng hơn, nó tạo ra một cú sốc tinh thần mạnh mẽ đối với đối phương. Tin sân bay Hòa Bình bị đánh chiếm lan nhanh như lửa gặp gió, khiến hệ thống phòng thủ ở Buôn Ma Thuột và các khu vực lân cận rơi vào trạng thái hoang mang. Không còn đường tiếp tế bằng không quân, các đơn vị đồn trú bắt đầu cảm nhận rõ sự cô lập. Những tính toán về “giữ Tây Nguyên bằng ưu thế cơ động” sụp đổ ngay trong đêm.

Về phía ta, chiến thắng ở sân bay Hòa Bình như một lời khẳng định đanh thép: Tây Nguyên không còn là “vùng an toàn” của đối phương. Nó tiếp thêm niềm tin cho các mũi tiến công đang đồng loạt triển khai, từ các hướng vây ép Buôn Ma Thuột cho tới những trận then chốt tiếp theo. Người lính, sau trận đánh, dù mệt nhoài, vẫn ánh lên trong mắt một niềm vui lặng lẽ. Họ hiểu rằng mình vừa góp một viên gạch quan trọng vào con đường dẫn tới ngày toàn thắng.

Khi mặt trời lên trên cao nguyên, ánh nắng chiếu xuống sân bay Hòa Bình còn bốc khói. Những mảnh xác máy bay nằm im lìm, đường băng loang lổ hố bom, bộc lộ rõ dấu vết của một đêm dữ dội. Nhưng trên nền hoang tàn ấy, một trật tự mới đang hình thành. Đó là trật tự của một chiến trường mà cán cân đã nghiêng hẳn về phía cách mạng.

Từ trận đánh sân bay Hòa Bình, cục diện Chiến dịch Tây Nguyên chuyển động nhanh chóng. Buôn Ma Thuột thất thủ, rồi sự rút chạy hỗn loạn của đối phương trên toàn tuyến. Lịch sử nhìn lại sẽ thấy, trong bức tranh lớn của mùa Xuân 1975, có những trận đánh không phải là lớn nhất về quy mô, nhưng lại mang ý nghĩa mở khóa. Sân bay Hòa Bình chính là một chiếc khóa như thế – khi nó bị phá vỡ, cả cánh cửa Tây Nguyên mở toang.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Tây Nguyên lại trở về với nhịp sống yên bình. Trên mảnh đất từng là sân bay Hòa Bình, cỏ mọc xanh, người dân đi lại không còn nghe tiếng máy bay gầm rú. Nhưng trong ký ức lịch sử, nơi ấy vẫn vang vọng tiếng nổ của đêm mở màn, tiếng bước chân âm thầm của những người lính đã dám đánh thẳng vào bầu trời của đối phương để giành lấy tương lai cho đất nước.

Chiến tranh kết thúc, nhưng câu chuyện về sân bay Hòa Bình vẫn còn đó như một minh chứng cho trí tuệ, bản lĩnh và ý chí của quân đội ta trong Chiến dịch Tây Nguyên. Đó là câu chuyện về cách lịch sử được viết nên không chỉ bằng những trận đánh lớn vang dội, mà còn bằng những đòn đánh quyết đoán, đúng lúc, đúng chỗ – những đòn đánh khiến cả một bầu trời phải lặng im, để mở ra bình minh của độc lập và thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn