Khi cây bút trở thành một chiếc máy ảnh của ký ức
Phạm Thanh Tâm có một lợi thế đặc biệt.
Ông là phóng viên.
Nhưng ông cũng là họa sĩ.
Nếu người phóng viên ghi lại sự kiện bằng chữ, người họa sĩ có thể ghi lại nó bằng hình ảnh.
Vì vậy, trong tay ông, cây bút có hai nhiệm vụ.
Viết.
Và vẽ.
Ông ký họa những người lính.
Những khẩu pháo.
Những con đường.
Những cảnh sinh hoạt.
Những người dân tham gia phục vụ chiến dịch.
Những cảnh tượng mà ông nhìn thấy hàng ngày.
Những nét vẽ ấy không nhằm tạo ra những tác phẩm trang trí.
Chúng là những ghi chép trực tiếp của một người đang ở trong chiến tranh.
Nhìn vào một ký họa của Phạm Thanh Tâm, người xem có thể thấy một dáng người, một khuôn mặt, một tư thế.
Nhưng phía sau đường nét đơn giản ấy là cả hoàn cảnh của người được vẽ.
Họ đang ở đâu?
Họ đang làm gì?
Họ đã trải qua những gì?
Và chiến tranh đã hiện diện trong cuộc sống của họ ra sao?
Đó là lý do ký họa chiến trường có một giá trị đặc biệt.
Nó không phải ảnh chụp.
Nhưng nó là ánh nhìn trực tiếp của một người đã đứng ở đó.
Chú thích ảnh: Các ký họa chiến trường của Phạm Thanh Tâm trong thời gian tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Nguồn: Nhà xuất bản Kim Đồng, Bảo tàng Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ và các bộ sưu tập nghệ thuật. Đây là những hình ảnh gắn trực tiếp với nhân vật và tư liệu chiến trường của ông


