Cựu chiến binh

KHI CHÁU HỎI ÔNG VỀ CHIẾN TRANH

Từ những câu hỏi hồn nhiên của cháu nhỏ, ký ức chiến tranh được kể lại bằng sự giản dị, chân thật và đầy trách nhiệm của người ông từng đi qua khói lửa.

Hưng Yên03/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều yên tĩnh, đứa cháu nội ngồi bên ông Võ Ngọc Thanh, ngước lên hỏi:
“Ông ơi, ngày xưa ông có sợ không?”

Câu hỏi ấy khiến ông im lặng rất lâu. Không phải vì khó trả lời, mà vì ông muốn tìm một cách nói thật nhất mà đứa trẻ vẫn có thể hiểu.

“Có chứ,” ông trả lời, “ai cũng sợ.”

Ông kể cho cháu nghe rằng, chiến tranh không giống trong phim. Không phải lúc nào cũng anh hùng, cũng xông lên. Có những lúc sợ đến mức tim đập rất mạnh, tay run lên khi cầm súng.

Đứa cháu lại hỏi: “Thế sao ông vẫn đánh?”

Ông mỉm cười hiền hậu. Ông kể về làng, về những người dân không có súng nhưng vẫn ở lại, về những mái nhà cần được che chở. Ông nói rằng, có những lúc sợ hãi nhường chỗ cho trách nhiệm.

Ông không kể nhiều về chiến thắng, mà kể về những lần suýt không trở về. Ông muốn cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên có được.

Đứa cháu nghe xong, lặng im rất lâu. Rồi nó nói nhỏ: “Cháu mong là sẽ không bao giờ có chiến tranh nữa”.

Nghe vậy, ông Thanh thấy lòng mình nhẹ đi. Ông hiểu rằng, câu chuyện mình kể không phải để cháu tự hào về súng đạn, mà để biết trân trọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI CHÁU HỎI ÔNG VỀ CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa