Cựu chiến binh

KHI CHIẾC XE TĂNG TRỞ THÀNH KỶ VẬT CỦA MỘT THẾ HỆ

Chiếc xe tăng 390 hôm nay nằm trong bảo tàng. Người xem có thể nhìn thấy nó, chạm vào lịch sử bằng mắt và hình dung buổi trưa 30/4/1975. Nhưng với những người từng ngồi bên trong chiếc xe ấy, 390 không chỉ là một hiện vật. Đó là nơi họ đã sống cùng nhau, chiến đấu cùng nhau và chứng kiến một thời khắc mà cả đời không thể quên.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một chiếc xe tăng có thể trở thành hiện vật. Nhưng với người lính, trước khi trở thành hiện vật, nó từng là nơi họ chiến đấu.

Chiếc xe tăng 390 là như vậy.

Những người trong kíp xe gắn bó với nhau như anh em.

Họ cùng làm nhiệm vụ.

Cùng hành quân.

Cùng chiến đấu.

Cùng chia sẻ những khó khăn mà chỉ những người trong chiến tranh mới hiểu.

Trước ngày 30/4/1975, chiếc xe đã đi qua nhiều chiến trường.

Đại đội 4 từng chiến đấu ở Trị Thiên.

Chiếc xe 390 cùng những chiếc xe khác vượt Trường Sơn.

Có những chiếc xe trong đơn vị bị tổn thất.

Có những người lính không còn trở về.

Nhưng 390 tiếp tục đi.

Ngày 29/4/1975, Đại đội 4 chiến đấu ở khu vực Nước Trong.

Ngày hôm sau, đội hình tiến về Sài Gòn.

Sáng 30/4, kíp xe 390 lại vào vị trí.

Vũ Đăng Toàn chỉ huy.

Ngô Sỹ Nguyên ở vị trí pháo thủ.

Nguyễn Văn Tập điều khiển xe.

Lê Văn Phượng đảm nhiệm vị trí kỹ thuật thay cho pháo thủ số 2 Đỗ Cao Trường, người bị thương và phải ở lại tuyến sau.

Khoảng 9 giờ 30 phút, đội hình gặp sự kháng cự ở cầu Sài Gòn.

Họ hội ý nhanh.

Rồi tiếp tục.

Đến Dinh Độc Lập, xe 843 đi trước.

Xe 390 vượt lên.

Cánh cổng đổ xuống.

Chiếc xe tiến vào.

Một lát sau, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh.

Cuộc chiến đã đi đến hồi kết.

Nhưng câu chuyện của kíp xe chưa kết thúc ở đó.

Nhiều năm sau, họ vẫn gặp nhau.

Họ kể lại câu chuyện.

Họ nhớ về người đã mất.

Lê Văn Phượng qua đời năm 2016.

Những người còn lại tiếp tục giữ gìn ký ức của kíp xe.

Đáng chú ý là vợ ông Phượng, bà Nguyễn Thị Ngọc, cũng trở thành người gìn giữ tình đồng đội của những người lính xe tăng 390. Những người đồng đội nói rằng bà như một thành viên của kíp xe.

Đó là điều rất đẹp trong câu chuyện này.

Chiến tranh đã kết thúc từ lâu.

Nhưng tình đồng đội vẫn tiếp tục sống.

Chiếc xe tăng 390 trở thành bảo vật.

Còn những người lính trở thành nhân chứng.

Mỗi người mang theo một phần ký ức.

Một chiếc xe tăng có thể được đặt trong bảo tàng.

Nhưng không có bảo tàng nào có thể lưu giữ trọn vẹn ký ức của những người từng ngồi bên trong nó.

Bởi vậy, trước khi những nhân chứng lịch sử ngày càng thưa dần, những câu chuyện như thế này cần được ghi lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn