Nghe vợ chồng anh Dương Bá Quy và chị Nguyễn Thị Thủy kể chuyện đánh giặc, người đối diện không khỏi ngạc nhiên. Những trận đánh sinh tử, những lần đối mặt với xe tăng, súng đạn, những khoảnh khắc “một đi không hẹn ngày về” lại được kể bằng giọng bình thản, nhẹ nhàng đến lạ.
Chị Thủy bắt đầu câu chuyện từ khi mới hơn mười tuổi đã làm liên lạc cho cách mạng. Chị nói về những đêm bò qua ruộng, lách qua hàng rào kẽm gai, nghe ngóng tình hình địch như thể đó là chuyện rất đỗi bình thường. Khi được hỏi có sợ không, chị chỉ cười: “Lúc đó chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ”.
Mười sáu tuổi tham gia du kích, mười tám tuổi làm xã đội phó, rồi được kết nạp Đảng, chị kể lại tất cả như kể về một lẽ tự nhiên của đời mình. Năm lần được phong Dũng sĩ, tiêu diệt hàng chục tên địch, bắn cháy ba xe tăng – những con số ấy được chị nhắc đến rất khẽ.
Anh Quy cũng vậy. Anh kể về 67 trận đánh, 148 tên địch bị tiêu diệt, trong đó có 55 lính Mỹ, với nét mặt điềm đạm. Trận Đồi 31, trận Lại An, những lần diệt ác trừ gian giữa ban ngày… tất cả hiện lên rõ ràng nhưng không hề khoa trương.
Có lẽ bởi với anh chị, chiến công không phải để kể công, mà là trách nhiệm của người ở lại khi đồng đội đã ngã xuống. Chính sự giản dị ấy khiến câu chuyện của họ trở nên ám ảnh hơn bất cứ lời ca ngợi nào. |