KHI CHIẾN TRANH ĐI QUA MÁI NHÀ
Chiến tranh kết thúc, nhưng dư chấn của nó đi qua từng mái nhà, để lại những vết nứt âm thầm mà chỉ người trong cuộc mới thấu.
Ngày chồng tôi về, làng mở loa báo tin. Người ta mừng. Riêng tôi, vừa mừng vừa sợ.
Anh trở về với một cơ thể đầy mảnh đạn, và một tâm hồn không còn nguyên vẹn.
Ban ngày, anh ít nói. Ban đêm, anh hay giật mình. Có hôm, anh bật dậy giữa đêm, quát to, như đang ở chiến trường.
Mái nhà nhỏ của chúng tôi không có bom đạn, nhưng chiến tranh vẫn ở đó.
Tôi học cách im lặng khi anh cáu gắt. Học cách hiểu những cơn đau không tên. Học cách làm chỗ dựa cho một người từng là chỗ dựa của nhiều người khác.
Cao trào đến vào một đêm mưa bão. Sấm chớp ầm ầm. Anh co rúm lại, run rẩy. Tôi ôm anh, lần đầu tiên thấy người lính ấy khóc.
– Chiến tranh qua rồi… – tôi nói – Anh đang ở nhà.
Từ hôm ấy, anh dần khá hơn.
Chiến tranh đi qua mái nhà tôi – không ồn ào, nhưng để lại dấu vết rất sâu. Và chính tình yêu, sự nhẫn nại của những người ở lại đã vá lại những vết nứt ấy.


