Khi chiến tranh qua đi, nghĩa tình còn mãi
Bài viết kể về người có công Hồ Mơ, một thương binh cụt chân nhưng luôn nỗ lực vượt qua khó khăn để xây dựng cuộc sống và giúp đỡ cộng đồng. Từ việc tự tay đào hơn 3 km đường đến dành phần lớn thu nhập hỗ trợ bà con thoát nghèo, ông là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và tinh thần cống hiến.

Chiến tranh đã kết thúc từ nhiều năm trước, nhưng với những người từng trực tiếp đi qua bom đạn như ông Hồ Mơ, cuộc sống sau ngày trở về lại mở ra một hành trình khác. Không còn tiếng súng, không còn những trận đánh, nhưng trước mắt ông vẫn là những khó khăn của quê hương và cuộc sống của bà con. Và một lần nữa, ông lại lựa chọn bước về phía trước, lần này bằng lao động, nghị lực và tình cảm dành cho cộng đồng.
Ông Hồ Mơ, 74 tuổi, ở thôn Prin C, xã À Dơi, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị. Ông nhập ngũ từ năm 1956, trải qua nhiều đơn vị trước khi trở thành Tiểu đoàn trưởng K2 chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị. Trong những năm tháng chiến tranh, ông cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh ác liệt.
Đơn vị của ông từng có những trận chiến đấu quyết liệt và giành được thắng lợi lớn. Có trận, đơn vị đánh thắng ba tiểu đoàn địch rồi chủ động rút lui đúng lúc. Không lâu sau đó, khu vực này bị máy bay oanh tạc dữ dội. Những quyết định nhanh chóng của người chỉ huy đã góp phần bảo đảm an toàn cho cán bộ, chiến sĩ.
Nhưng chiến tranh cũng để lại cho ông một thương tật suốt đời. Năm 1969, trong một trận đánh, ông vướng phải mìn. Chân phải bị dập nát. Trong lúc bị thương, ông vẫn giữ được sự tỉnh táo và nhận ra xung quanh còn nhiều mìn chưa phát nổ. Ông lập tức yêu cầu đồng đội rút khỏi khu vực để tránh thêm thương vong.
Sau đó, ông được chuyển ra miền Bắc điều trị. Chân phải buộc phải cưa bỏ. Từ một người lính khỏe mạnh, ông phải bắt đầu học lại cách đi bằng một chiếc chân giả. Gần một năm trời, ông kiên trì tập luyện. Có những bước chân đau đến mức nước mắt và mồ hôi cùng chảy, nhưng ông vẫn không bỏ cuộc.
Năm 1980, ông nghỉ hưu. Sau đó, ông từng làm Chủ tịch xã À Dơi trong hai năm rồi nhận quản lý 54 ha rừng ở đồi Phù Nhoi. Tại đây, ông nhìn thấy một khó khăn lớn của người dân: đường sá còn thiếu thốn, việc đi lại và vận chuyển nông sản vô cùng khó khăn.
Ông quyết định tự mình làm đường.
Với cuốc, xẻng và sức lao động của mình, trong hai tháng ông đã đào đắp hơn 3 km đường. Mỗi ngày, ông mang theo cơm nước, dao rựa rồi vào rừng làm việc từ sáng đến tối. Công việc vốn nặng nhọc đối với người khỏe mạnh, càng khó khăn hơn với một người chỉ còn một chân. Nhưng ông vẫn kiên trì cho đến khi con đường hoàn thành.
Nhờ có con đường, ô tô có thể đi vào khu vực sản xuất, bà con thuận lợi hơn trong việc trồng trọt, chăn nuôi và vận chuyển nông sản. Khi đường bị sạt lở, ông lại tìm cách sửa chữa. Sau này, ông mua cho con trai một chiếc xe ủi để mỗi khi đường hư hỏng có thể nhanh chóng khắc phục.
Không chỉ làm đường, ông còn phát triển kinh tế gia đình. Ông có 15 con trâu, 30 con bò, 15 con dê và trên dưới 100 con ngan, vịt. Mỗi năm, tổng thu nhập khoảng 400 triệu đồng.
Điều khiến mọi người cảm phục hơn cả là ông không giữ phần lớn số tiền ấy cho mình. Ông chỉ giữ lại khoảng 50 triệu đồng, còn khoảng 350 triệu đồng được dành để giúp bà con nghèo, mua trâu bò, lợn gà và con giống để họ có thêm điều kiện sản xuất, từng bước thoát nghèo.
Sau chiến tranh, ông bước vào một cuộc chiến khác. Đó là cuộc chiến chống nghèo đói và khó khăn. Và cũng như ngày trước, ông vẫn không chọn đứng ngoài.



