Cựu chiến binh

KHI CHIẾN TRANH VẪN CÓ TÌNH HỮU NGHỊ

Giữa khói lửa chiến tranh, tình hữu nghị giữa các dân tộc vẫn nảy nở, trở thành sợi dây vô hình nối con người với con người, vượt lên trên hận thù và đổ nát.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những mất mát, hy sinh và hận thù. Nhưng nếu chỉ nhìn chiến tranh bằng những điều ấy, ta sẽ bỏ quên một điều rất quan trọng: ngay trong chiến tranh, con người vẫn có thể tìm thấy nhau bằng tình hữu nghị.

Trong những năm làm nhiệm vụ quốc tế, tôi chứng kiến nhiều mối quan hệ được hình thành giữa những con người đến từ các quốc gia khác nhau. Chúng tôi gặp nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, khi sự sống mong manh và cái chết luôn cận kề. Chính hoàn cảnh ấy đã khiến tình cảm giữa chúng tôi trở nên chân thành và sâu sắc hơn bao giờ hết.

Có những buổi tối, chúng tôi ngồi bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Không ai hỏi ai đến từ đâu, thuộc quân đội nào. Chúng tôi chỉ biết rằng, chúng tôi đang cùng chung một khát vọng: chiến tranh phải chấm dứt để con người được sống.

Tôi từng chứng kiến một đồng chí người nước bạn nhường phần thuốc quý hiếm của mình cho một chiến sĩ Việt Nam bị thương nặng. Khi tôi nói lời cảm ơn, anh chỉ cười: “Bạn tôi mà.” Chỉ hai chữ giản dị ấy thôi, nhưng đủ để tôi hiểu rằng, tình hữu nghị không cần những tuyên bố lớn lao.

Trong chiến tranh, mỗi người lính đều mang trong mình nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương. Khi chúng tôi kể cho nhau nghe về những cánh đồng, dòng sông, những bữa cơm gia đình, tôi nhận ra rằng: dù khác quốc tịch, chúng tôi đều có chung một ước mơ rất bình thường – được trở về sống một cuộc đời yên ổn.

Chính những khoảnh khắc sẻ chia ấy đã giúp chúng tôi đứng vững trước bom đạn. Nó cho tôi niềm tin rằng, sau chiến tranh, các dân tộc từng sát cánh bên nhau sẽ tiếp tục giữ gìn mối quan hệ ấy trong hòa bình.

Ngày chiến tranh kết thúc, mỗi người đi về một hướng. Không phải ai cũng còn cơ hội gặp lại. Nhưng tôi tin rằng, trong ký ức của chúng tôi, tình hữu nghị đã nảy sinh giữa chiến tranh sẽ không bao giờ mất đi. Nó trở thành một phần của lịch sử – phần lịch sử nhân văn, thầm lặng nhưng bền bỉ.

Giờ đây, khi nhắc đến chiến tranh, tôi không chỉ nhớ đến những trận đánh, mà còn nhớ đến những con người đến từ nhiều quốc gia đã cùng tôi chia sẻ gian khổ. Và tôi tin rằng, đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của tình người – ngay cả khi chiến tranh còn chưa kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn