Khi Chính ủy yêu cầu sửa báo cáo
Khi Chính ủy yêu cầu sửa báo cáo
Thời gian: Khoảng năm 1952, trong kháng chiến chống thực dân Pháp
Địa điểm: Đại đoàn 308
Bối cảnh lịch sử
Đầu những năm 1950, Đại đoàn 308 là đơn vị chủ lực cơ động đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau mỗi trận đánh, các đơn vị đều phải tổ chức rút kinh nghiệm, đánh giá ưu điểm, khuyết điểm và báo cáo lên cấp trên.
Trên cương vị Chính ủy, Bí thư Đảng ủy Đại đoàn 308, Song Hào đặc biệt coi trọng chất lượng của những bản tổng kết. Theo các bài viết và tác phẩm của ông, công tác Đảng, công tác chính trị phải xuất phát từ thực tế, không được chạy theo thành tích hay che giấu khuyết điểm.
Câu chuyện
Sau một đợt chiến đấu, cơ quan tham mưu và cơ quan chính trị của đại đoàn hoàn thành bản báo cáo tổng kết.
Trong báo cáo, phần nói về thành tích được trình bày khá đầy đủ. Tuy nhiên, phần hạn chế chỉ viết rất ngắn với vài dòng nhận xét chung.
Đọc xong, Song Hào không ký ngay.
Ông đặt bản báo cáo xuống và nói với cán bộ soạn thảo:
"Nếu chỉ ghi thành tích thì lần sau sẽ lặp lại khuyết điểm."
Ông yêu cầu tổ biên tập trở lại đơn vị, gặp trực tiếp cán bộ và chiến sĩ để bổ sung những vấn đề còn tồn tại: khâu hiệp đồng nào còn chậm, việc bảo đảm hậu cần còn thiếu gì, công tác tư tưởng ở đâu chưa tốt.
Vài ngày sau, bản báo cáo được hoàn thiện lần thứ hai.
Lần này, số trang viết về hạn chế gần bằng số trang viết về ưu điểm.
Đọc xong, Song Hào mỉm cười và nói:
"Thế này mới là tổng kết để tiến bộ."
Từ đó, nhiều cán bộ trẻ của Đại đoàn 308 nhớ mãi bài học ấy: không sợ khuyết điểm, chỉ sợ không nhìn thẳng vào khuyết điểm.
Ý nghĩa lịch sử
Trong nhiều bài viết của mình, Thượng tướng Song Hào luôn nhấn mạnh rằng xây dựng Đảng và xây dựng quân đội phải gắn với tự phê bình và phê bình; đó là quy luật để tổ chức ngày càng vững mạnh. Ông coi việc đánh giá đúng thực tế là điều kiện để nâng cao sức chiến đấu của đơn vị.
Bài học rút ra
Một bản tổng kết có giá trị không phải là bản báo cáo nhiều lời khen, mà là bản báo cáo giúp tổ chức nhận ra điều cần sửa. Dám nhìn thẳng vào thiếu sót chính là nền tảng của sự tiến bộ.



