Khi chúng tôi còn bên nhau
Chiều hôm ấy, gió thổi nhẹ qua hàng tre sau làng. Chúng tôi ngồi bên bờ sông, chân chạm nước, nói với nhau những điều rất nhỏ—như thể thời gian sẽ còn dài lắm.
Anh kể về những ngày sắp tới, còn tôi chỉ im lặng nghe, cố ghi nhớ từng giọng nói, từng ánh mắt. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu: phía trước là những tháng ngày không còn bình yên.
“Sau này, nếu có đi xa, em nhớ giữ lấy nơi này nhé,” anh nói, tay khẽ nhặt một viên sỏi ném xuống nước, tạo thành những vòng tròn lan rộng.
Tôi gật đầu, không dám hứa điều gì lớn lao. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc ấy—khi chúng tôi còn bên nhau—đã đủ để trở thành một phần ký ức không bao giờ phai.
Rồi một ngày, anh rời làng.
Bờ sông vẫn vậy, hàng tre vẫn xào xạc trong gió, chỉ là không còn tiếng cười của hai người. Tôi vẫn thỉnh thoảng ra đó, ngồi lại chỗ cũ, nhìn những vòng nước loang ra rồi tan biến.
Có những điều không thể giữ lại, nhưng cũng có những điều không bao giờ mất đi.
Vì khi chúng tôi còn bên nhau, chúng tôi đã thật sự sống—và yêu thương, theo cách giản dị nhất.



