Cựu Thanh niên xung phong

KHI CÔ THANH NIÊN XUNG PHONG RỜI BẾN DIÊM ĐIỀN

Câu chuyện bắt đầu từ bến Diêm Điền – nơi cô gái Phạm Thị Sen rời quê biển để gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Từ khoảnh khắc chia tay ấy, cuộc đời cô gắn liền với những cung đường, những hy sinh thầm lặng của tuổi trẻ thời chiến.

Hưng Yên14/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bến Diêm Điền sáng hôm ấy đông hơn thường lệ. Phạm Thị Sen đứng giữa đám đông, tay nắm chặt quai túi vải, mắt nhìn về phía sông. Con nước đang ròng, những chiếc thuyền neo lặng lẽ. Sen biết, chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ rời nơi này.

Sen gia nhập thanh niên xung phong năm 1970. Quyết định ấy đến nhanh, nhưng không hề bồng bột. Cô nói với mẹ: “Con đi để các em được ở nhà.” Mẹ cô quay đi, giấu nước mắt.

Con thuyền chở các cô gái rời bến. Sen ngoái lại nhìn Diêm Điền lần cuối: mái nhà thấp thoáng, hàng phi lao chắn gió, bãi muối trắng. Cô không biết ngày trở về sẽ là khi nào.

Những năm tháng sau đó, Sen sống giữa rừng núi, mở đường, tải đạn, cứu thương. Cô chứng kiến đồng đội ngã xuống, chứng kiến tuổi xuân của mình trôi qua trong bom đạn. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, cô lại nhớ đến bến Diêm Điền, nhớ con sông quê, để tự nhủ mình phải sống.

Ngày hòa bình, Sen trở về. Bến Diêm Điền vẫn đó, nhưng cô gái năm xưa đã khác. Cô đã để lại một phần tuổi trẻ của mình trên những con đường Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn