KHI “CÓ THẦY MÀ KHÔNG CÓ THUỐC”
Trong chiến tranh, đôi khi điều đau đớn nhất với người thầy thuốc không phải là không biết cách chữa trị, mà là biết phải làm gì nhưng lại không có thuốc.
Nguyễn Ngọc Lài từng trải qua những khoảnh khắc như thế.
Bà bước vào chiến trường khi mới 13 tuổi, làm y tá tại Đội phẫu, Trung đoàn 3, Quân khu 9.
Những năm ấy, thuốc men cực kỳ khan hiếm. Kháng sinh và thuốc cầm máu là những loại thuốc đặc biệt khó đưa vào vùng giải phóng.
Vì vậy, quân y phải tận dụng mọi thứ có thể.
Nước dừa non được dùng thay dịch truyền.
Lá môn được sử dụng để băng bó.
Có trường hợp hết thuốc, bà và đồng đội còn dùng ổ kiến vàng nấu cho thương binh uống.
Nhưng những biện pháp ấy chỉ có thể giúp họ chống chọi trong những điều kiện khắc nghiệt nhất.
Bà từng chứng kiến những người lính chết vì mất máu, nhiễm trùng hoặc vết thương quá nặng.
Có người mất ngay trên tay bà.
Có người được chôn vội giữa chiến trường rồi mất dấu sau chiến tranh.
Những ký ức ấy khiến bà không thể sống yên lòng.
Sau khi nghỉ hưu, bà bắt đầu kết nối đồng đội cũ để tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.
Hơn 11 năm, bà cùng Chi hội đã đưa được 38 hài cốt liệt sĩ về nghĩa trang.
Bên cạnh đó, bà vận động hỗ trợ những gia đình liệt sĩ còn khó khăn.
Ngày trước, bà đau xót vì “có thầy mà không có thuốc”.
Ngày nay, bà cố gắng làm một việc khác: để những người đã hy sinh không bị lãng quên.



