Khi cô tiên chỉ còn hiện trong giấc mơ
Tôi là Sùng Seo Lở, người Giáy sinh ra bên suối Mường Hum.
Khi tôi lớn lên, Ao Tiên đã nằm sâu hơn trong rừng già, không còn gần lối đi như thời ông bà.
Người già bảo, đó không phải rừng lấn ao, mà là con người đi xa ao.
Tôi chưa từng thấy cô tiên bằng mắt, nhưng từ nhỏ đã thấy bằng mơ.
Giấc mơ nào cũng giống nhau, có sương mỏng, có mặt nước lặng, có bóng người con gái đứng rất lâu.
Cô không nói, chỉ nhìn về phía nền đá Vua xưa.
Mỗi lần tỉnh dậy, tôi nghe rõ tiếng suối Mường Hum chảy ngoài hiên nhà.
Tiếng suối như gọi tôi nhớ lại những lời kể cũ.
Người già trong bản bảo, khi tiên không còn hiện hình, là lúc con người bắt đầu quên lời dặn.
Không phải ai phá rừng, mà là ai cũng nghĩ người khác sẽ giữ rừng.
Ao Tiên từ đó lặng hơn, sâu hơn, kín hơn.
Có lần tôi lên rừng một mình, đứng rất xa ao.
Gió không thổi, nhưng mặt nước khẽ động.
Tôi nghe mùi hương lạ, giống mùi hoa rừng sau mưa.
Tôi tin đó là dấu vết còn sót lại của tiên.
Người Giáy chúng tôi nói rằng, tiên không mất, chỉ lui vào trong giấc mơ người còn nhớ.
Giấc mơ ấy là lời nhắc, không phải để khoe, mà để sửa mình.
Từ ngày đó, tôi không còn mơ nhiều nữa, vì tôi đã hiểu điều ao muốn nói.
Ao Tiên không cần người thấy, chỉ cần người sống cho phải.



