Khi còi báo động vang lên
Khi còi báo động vang lên Âm thanh ấy không giống bất cứ thứ gì khác. Nó không lớn đột ngột, nhưng kéo dài, xoáy sâu vào không gian, khiến ai nghe cũng phải dừng lại. Khi còi báo động vang lên, cả làng như cùng lúc nín thở. “Mau xuống hầm!” Tiếng gọi bật ra từ nhiều phía. Không ai chần chừ. Người đang gánh nước vội đặt xuống, người đang nấu cơm bỏ dở bếp, trẻ con được bế vội trên tay. Mọi thứ diễn ra nhanh, gấp, nhưng không hỗn loạn—như một thói quen đã ăn sâu vào từng người. Tôi nắm chặt tay mẹ, chạy theo con đường quen thuộc dẫn ra sau vườn. Tim đập nhanh, chân bước vội, nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất lạ—vừa sợ, vừa quen. Căn hầm nhỏ dần đông người. Không gian chật hẹp, hơi nóng tích lại, ai cũng thở khẽ như sợ làm vỡ đi sự yên tĩnh mong manh. Còi vẫn vang. Âm thanh ấy không chỉ báo hiệu nguy hiểm, mà còn nhắc mọi người rằng một khoảng thời gian khó khăn nữa lại bắt đầu. “Mọi người vào đủ chưa?” một giọng hỏi. “Đủ rồi!” Những câu trả lời nối nhau, không ai nói to, nhưng đủ để trấn an nhau rằng không ai bị bỏ lại. Tôi ngồi sát bên mẹ. Bàn tay mẹ nắm lấy tay tôi, ấm và chắc. Dù ngoài kia có điều gì xảy ra, chỉ cần bàn tay ấy còn ở đây, tôi vẫn thấy mình không đơn độc. Còi dần im. Nhưng không ai vội bước ra. Mọi người vẫn ngồi yên, lắng nghe, chờ đợi. Sự im lặng sau âm thanh ấy đôi khi còn khiến người ta căng thẳng hơn. Một lúc sau, có người khẽ nói:
“Chắc ổn rồi.” Không ai chắc chắn, nhưng mọi người bắt đầu đứng dậy. Từng người một bước ra khỏi hầm, ánh sáng bên ngoài khiến ai cũng phải nheo mắt. Làng vẫn đó. Con đường vẫn đó. Chỉ có không khí như nặng hơn một chút. Mẹ phủi nhẹ bụi đất trên áo tôi, hỏi nhỏ:
“Có sợ không con?” Tôi nhìn mẹ, rồi lắc đầu:
“Có mẹ, con không sợ.” Mẹ cười. Nụ cười không rực rỡ, nhưng đủ để xua đi phần nào những điều vừa trải qua. Cuộc sống lại tiếp tục. Bếp được nhóm lại, gánh nước được nhấc lên, những việc dang dở được làm tiếp như chưa từng bị ngắt quãng. Nhưng trong lòng mỗi người, âm thanh của chiếc còi vẫn còn đó—vang lên như một dấu hiệu, như một ký ức. Nhiều năm sau, mỗi khi nghe một âm thanh tương tự, tôi vẫn khựng lại trong giây lát. Không phải vì sợ, mà vì nhớ. Nhớ cái cảm giác khi cả một ngôi làng cùng chạy về một phía.
Nhớ bàn tay mẹ nắm chặt tay tôi.
Nhớ những con người, dù trong khoảnh khắc căng thẳng nhất, vẫn nghĩ đến nhau. Khi còi báo động vang lên…
không chỉ là lúc đối mặt với nguy hiểm,
mà còn là lúc con người gần nhau hơn bao giờ hết


